Chương 29: (Vô Đề)

Ân Thù rốt cuộc cũng muộn màng nhận ra rằng, sau này cậu sẽ không bao giờ còn được gặp lại người chồng từng dịu dàng mỉm cười với mình nữa.

Thứ quái đàm sinh ra từ chấp niệm tuy mang gương mặt giống hệt chồng cậu, nhưng lại không biết cười với cậu, chẳng biết xót xa cho cậu.

Hắn chỉ biết bắt nạt cậu thôi.

Cậu không cách nào tìm lại được một người chồng hoàn toàn giống như trước kia.

Cậu hoàn toàn bất lực.

Cái chết chính là một sự thật tàn khốc như thế.

Ân Thù cũng giống như bất kỳ ai vừa mất đi người quan trọng nhất đời mình, đau đớn, tuyệt vọng và gào khóc nức nở.

Vẻ mặt lạnh lùng của Ôn Nghiên bỗng khựng lại, động tác theo bản năng cũng dừng hẳn.

Bảo bối của anh đang khóc.

Có phải là vì anh không?

Ôn Nghiên ôm đầu định ngồi dậy, nhưng lại bị Ân Thù túm chặt lấy.

Cậu giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cuối cùng, dù biết rõ cọng rơm này chẳng cứu nổi mạng mình nhưng vẫn nhất quyết không buông tay.

"Không được đi! Không được đi! Không được đi!"

Ân Thù ngước mắt lên, đôi mắt ấy lúc này vẫn còn ngấn lệ, nhưng chẳng thể che giấu được sự bướng bỉnh và cố chấp đến đáng sợ bên trong.

Cậu gằn từng chữ một: "Không, cho, phép, rời, xa, em!"

Đã lâu lắm rồi Ôn Nghiên mới lại cảm thấy đau lòng đến thế, đau như có ai đem trái tim anh ra băm vằn trăm mảnh rồi nướng trên lửa hồng.

Anh cuống quýt nâng mặt Ân Thù lên, lau nước mắt cho cậu.

Nhưng càng lau, chính anh cũng rơi lệ theo.

Những giọt nước mắt đỏ tươi như máu từng giọt từng giọt rơi trên mặt Ân Thù.

"Anh xin lỗi, xin lỗi em." Ôn Nghiên rối rít xin lỗi, "Đều tại anh không tốt, đều là lỗi của anh..."

Trong lúc hỗn loạn, cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Ân Ly Muội lấy tay che mắt, ném mạnh một cây bút máy vào bên trong.

"Ôn Nghiên, ăn nó đi."

Ôn Nghiên đón lấy ngay lập tức, không chút do dự bỏ cây bút vào miệng, nhai rôm rốp rồi nuốt chửng.

Gần như ngay tức khắc, cơn thịnh nộ bị phản bội đang thiêu đốt anh bấy lâu bỗng dịu đi rất nhiều, thay vào đó là một cảm giác nồng nàn vị tình yêu, khiến anh khao khát được yêu đương mãnh liệt.

Cảm giác này ít nhất cũng không làm ảnh hưởng quá nhiều đến lý trí của anh.

Ôn Nghiên thở phào nhẹ nhõm.

Ân Ly Muội đóng cửa lại lần nữa: "Không sao thì mau mặc quần áo vào đi, tôi có chuyện muốn nói."

Ôn Nghiên cúi đầu, đối diện với người vợ khờ khạo và bướng bỉnh của mình.

Gương mặt chàng trai trắng bệch, đôi má hơi hóp lại, những vệt nước mắt trong suốt xen lẫn với vết máu trông thật nhếch nhác và tiều tụy.

Anh lại một lần nữa nghiêm túc xin lỗi: "Xin lỗi bảo bối, đều tại anh không tốt, là lỗi của anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!