Lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Nghiên là vào lúc nào, Ân Thù đã không còn ấn tượng rõ rệt.
Lúc ấy, cậu vừa mới trốn khỏi phòng thí nghiệm, mang theo sự mệt mỏi cùng nỗi tò mò với thế giới loài người, chọn đại học Thanh Lan hàng đầu cả nước làm điểm khởi đầu cho hành trình mới.
Ký túc xá đại học Thanh Lan là phòng bốn người. Ngày khai giảng, ba người bạn cùng phòng tự động tụ lại thành một nhóm, ghé sát vào nhau tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới biển.
Ân Thù ngơ ngác ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, lẳng lặng nhìn chằm chằm họ, nghe họ nói những chủ đề mà cậu chẳng hề hiểu gì.
Trong lúc đó, ba người kia cũng định kéo cậu vào cuộc, nhưng Ân Thù chỉ phản ứng khi có người hỏi: "Cậu tên gì?"
Cậu đáp: "Ân Thù."
"Trước đây học ở đâu?"
"Trong núi."
"Đi ăn cơm không?"
"Được."
Chỉ cần người khác không hỏi, cậu sẽ giống như một con robot bị treo máy, cứ đờ đẫn ngồi bên cạnh, hoàn toàn không có chút sự hiện diện nào.
Sau vài vòng như vậy, ba người bạn cùng phòng cuối cùng cũng từ bỏ việc bắt chuyện với cậu, nhưng mỗi khi có hoạt động tập thể, họ vẫn sẽ gọi cậu đi cùng.
Cậu cứ thế lặp đi lặp lại việc đi học, ăn cơm, rồi về ký túc xá, cuộc sống sinh viên chính thức bắt đầu như thế.
Lần đầu tiên cậu có ấn tượng về Ôn Nghiên là trên đường đi học một môn bắt buộc.
Có sinh viên nhảy lầu, thi thể nát bấy rơi ngay trước mặt cậu, máu bắn tung tóe đầy người.
Giữa những tiếng la hét chói tai, cậu ôm cuốn giáo trình, bình tĩnh xoay mũi chân đi vòng qua thi thể, định bụng tiếp tục đến lớp.
Thế nhưng cậu lại bị một bàn tay kéo lại.
"Em ơi, em không sao chứ?"
Ân Thù nghiêng đầu, trả lời một cách bài bản: "Không sao."
Ôn Nghiên kéo cậu lại kiểm tra từ trên xuống dưới, lấy khăn giấy giúp cậu lau vết máu trên quần: "Để tôi đưa em về ký túc xá thay quần áo nhé?"
Ân Thù lắc đầu, nghiêm túc bảo: "Tôi phải đi học, sắp muộn rồi."
Ôn Nghiên khựng lại: "Em không nhận ra tôi sao? Môn tự chọn Tâm lý học, tôi vẫn luôn ngồi cạnh em mà."
Ân Thù hơi mờ mịt, chẳng hiểu anh nói những lời đó làm gì.
Cậu khẽ giật giật vạt áo đang bị Ôn Nghiên nắm lấy: "Tôi phải đi học, sắp muộn rồi."
Ôn Nghiên bỗng bật cười: "Em định đi học với bộ dạng này sao, thầy giáo có khi sẽ bị em dọa sợ đấy."
Ân Thù nhíu mày: "Không được trốn học, thầy sẽ điểm danh trừ điểm."
Ôn Nghiên: "Có thể xin nghỉ mà."
Thế là Ân Thù bị ép phải xin nghỉ.
Vừa nhắn tin xin phép thầy xong, cậu đã thấy Ôn Nghiên lắc lắc điện thoại, chìa tay về phía mình: "Kết bạn nhé?"
Ân Thù biết cái này, đây là cách giao tiếp của con người hiện đại, quen nhau rồi thì phải kết bạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!