Cúp điện thoại, Ôn Họa lặng lẽ che mặt.
Kể từ khi biết được tin tức đó vào ngày hôm qua, cô vẫn luôn không được nghỉ ngơi.
Về lý trí, cô biết không nên nói chuyện này cho Ân Thù. Người kia vốn dĩ đã điên điên khùng khùng, đột ngột chịu đả kích như vậy, chẳng biết sẽ làm ra chuyện gì.
Nhưng về tình cảm, cô lại không cách nào ngừng trách cứ Ân Thù.
Giọng nói đầy hận thù của Ân Thù tuyên bố muốn Ôn Nghiên không được yên giấc ngàn thu vẫn còn văng vẳng bên tai. Chuyện cậu ta mang theo một tên trai bao đại náo linh đường dường như mới chỉ vừa xảy ra hôm qua.
Cô không thể giả vờ như mình không biết gì cả.
"Có bao giờ nghĩ là do cậu hại chết nó không?"
Sau khi nói ra câu đó, cảm giác đầu tiên cô thấy là sảng khoái, nhưng theo sau đó là sự hối hận và chột dạ không thể kìm nén.
Nếu A Nghiên biết cô làm vậy chắc chắn sẽ buồn lắm. Anh đương nhiên chẳng nỡ trách cô, anh chỉ tự trách mình tại sao lại bỏ mạng ở nơi như thế.
Nếu mẹ biết cô làm vậy, bà sẽ nhìn cô bằng ánh mắt không đồng tình, khẽ lắc đầu bảo: "Họa Họa, con vẫn còn xốc nổi quá."
Ôn Họa ngồi thẫn thờ trước cửa sổ sát đất rất lâu, từ lúc mặt trời mọc ở phương đông cho đến khi hoàng hôn buông xuống phía tây.
Cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, cầm điện thoại gọi cho mẹ: "Mẹ ơi, hôm nay con đã làm một việc tồi tệ."
Giọng nói dịu dàng của mẹ truyền qua ống nghe: "Có thể cứu vãn được không con?"
Ôn Họa im lặng vài giây: "Con không biết."
Cô chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để giải quyết chuyện này.
Cô lập tức cúp máy, run rẩy bấm lại số của Ân Thù.
Điện thoại kết nối.
Cô nói năng lộn xộn để xin lỗi, Ân Thù chỉ im lặng lắng nghe. Đợi cô nói xong, cậu mới ngơ ngác hỏi: "Tại sao phải xin lỗi? Chị nói có sai đâu."
Ôn Họa: "Cậu đang làm gì đó? Đừng làm chuyện dại dột, A Nghiên sẽ không vì chuyện này mà trách cậu đâu."
Ân Thù cười nhẹ một tiếng: "Chị yên tâm, tôi không tìm cái chết đâu."
Cửa phòng vang lên tiếng gõ, Lâm Tĩnh mang bữa tối đến.
Ân Thù: "Được rồi, tôi đi ăn tối đây, chào chị."
Giọng điệu của cậu không chút oán hận, thậm chí còn mang theo vẻ ngoan ngoãn quen thuộc.
Cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thực ra lúc cậu nắm tay Ôn Họa tự đâm dao vào bụng mình, cậu cũng dùng giọng điệu như thế.
Ôn Họa muộn màng cảm thấy có chút quái dị. Người này giống như một robot đang vụng về bắt chước cách xã giao của con người, vì không biết biến báo nên dù đổi sang cảnh tượng nào cũng chỉ dùng một tông giọng duy nhất.
Cô lắc đầu, gạt phắt cái ý nghĩ không đâu đó ra khỏi đầu.
Ân Thù dùng xúc tu quấn chặt lấy Ôn Nghiên thành nhiều lớp, gần như bao thành một cái kén, sau đó mới xỏ dép ra mở cửa nhận đồ ăn.
Cậu đặt khay cơm lên bàn nhỏ, chậm rãi ăn.
Kể từ lần bị Ôn Nghiên hạ thuốc, cậu không bao giờ để anh chạm vào đồ ăn của mình nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!