Chương 24: (Vô Đề)

Kể từ khi Ôn tiên sinh biến thành quái đàm xuất hiện đã trôi qua năm ngày. Lâm Tĩnh một ngày ba bữa không thiếu bữa nào, bữa nào cũng là Ôn tiên sinh ra nhận đồ ăn.

Bà cố tìm cách nhìn qua khe cửa xem cậu chủ nhỏ có an toàn hay không, nhưng anh canh giữ quá nghiêm ngặt, đến một sợi tóc cô cũng không thấy được.

Sau một lần thất bại nữa, cô áy náy đứng trước mặt Ân Ly Muội: "Thật xin lỗi Ân tiểu thư, tôi..."

Ân Ly Muội xua tay: "Bỏ đi, cũng không thể hoàn toàn trách bà, chủ yếu là do Ân Thù căn bản không có ý định rời xa Ôn Nghiên."

Lâm Tĩnh: "Vậy chúng ta cứ để mặc họ như vậy sao?"

Ân Ly Muội: "Dĩ nhiên là không."

Ân Ly Muội híp mắt, cái tên Ôn Nghiên kia trông chẳng giống người có thần trí bình thường chút nào, ai biết anh ta sẽ làm ra chuyện gì ở bên trong, mà Ân Thù cũng không phải người bình thường, chỉ sợ cậu ấy căn bản sẽ không kháng cự khi bị anh ta làm tổn thương.

Hai người này ở cạnh nhau không chừng sẽ xảy ra chuyện lớn.

Phải nghĩ cách tách họ ra thôi.Ngày đêm luân chuyển, chẳng mấy chốc lại qua một ngày nữa. Ánh nắng xuyên qua khe rèm, để lại một vệt sáng ấm áp trong phòng.

"Cộc cộc!", tiếng gõ cửa vang lên, lại đến giờ cơm trưa.

Ôn Nghiên tùy ý khoác áo ngủ đứng dậy đi mở cửa. Vừa bước đến cửa, đồng tử anh chợt co rụt lại, sương mù màu đỏ trong mắt cuộn trào như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp.

Anh mạnh tay kéo cửa ra, cùng lúc đó, một chiếc ô đen rít gió lao về phía anh. Mặt ô phập phồng như muốn hút anh vào trong.

Ôn Nghiên nghiêng người né tránh, một tay nắm lấy cán ô, trở tay đâm nó vào vai người đàn ông ngoài cửa.

"Phụt!", chàng trai mặc đồng phục của Cục quản lý Quái đàm khẽ rên, vị trí bả vai nhanh chóng loang lổ sắc đỏ.

Cậu ta ngạc nhiên trong chốc lát rồi lập tức nổ súng về phía Ôn Nghiên.

Ôn Nghiên nhẹ nhàng tránh thoát, đồng thời rút nan ô ra định tiếp tục tấn công. Chàng trai kia không ham chiến, ném xuống một quả bom khói rồi biến mất tại chỗ.

Ân Thù đã mở mắt, dựa vào đầu giường lặng lẽ nhìn Ôn Nghiên. Thực ra người vừa rồi cậu biết, đó là đội trưởng đội hai, trước đây quan hệ với Ôn Nghiên khá tốt.

Cậu cụp mắt nhìn chiếc ô đen đang nhỏ máu, lông mi khẽ run.

Ôn Nghiên chẳng thèm liếc nhìn đồ ăn vương vãi một cái, anh đóng sập cửa lại, túm lấy cổ tay Ân Thù ấn l*n đ*nh đầu, dồn dập ép hỏi: "Người đó là ai? Em thích hắn ta à?"

Ân Thù không hiểu nổi vì sao anh lại đi đến kết luận đó, nhưng cậu thích nhìn bộ dạng tức giận này của Ôn Nghiên.

Biểu hiện sự để ý như thế này vẫn tốt hơn là vẻ thô bạo lạnh lùng.

Thế là cậu cố tình nói: "À, anh ta trông cũng đẹp trai đấy."

Ôn Nghiên: "Đẹp hơn tôi?"

Ân Thù ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, rồi nói lời tìm đường chết: "Đẹp hơn."

Ánh hồng quang trong mắt Ôn Nghiên càng hiện rõ, anh siết chặt tay Ân Thù, lực đạo lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương cậu.

Ân Thù lại nở nụ cười khiêu khích nhìn anh.Thân thể Ân Thù vốn đã yếu, mấy ngày trước lại bị giày vò không ít nên căn bản không chịu nổi sự thô bạo này của Ôn Nghiên, đến đêm thì cậu phát sốt cao.

Ôn Nghiên tìm thuốc hạ sốt cho cậu uống. Mặt cậu đỏ bừng vì nóng, ý thức có chút mơ hồ nhưng vẫn nhìn Ôn Nghiên cười.

"Nghe nói khi phát sốt nhiệt độ cơ thể tăng cao, trải nghiệm sẽ thoải mái lắm, A Nghiên muốn thử không?"

Ôn Nghiên đứng cách xa ở góc đối diện giường, ánh mắt vẫn lạnh băng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy toàn thân anh đang run rẩy như đang kháng cự điều gì đó.

Cơ thể anh lúc thì hóa thành sương đen, lúc lại ngưng tụ thành hình người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!