Chương 23: (Vô Đề)

Ôn Họa gặp rắc rối không nhỏ trong việc kinh doanh ở chi nhánh công ty hai ngày trước, sau khi cùng cha mẹ nhìn em trai hạ táng xong, cô liền bay gấp sang nước M ngay trong đêm.

Bận rộn suốt hai ngày trời vất vả lắm mới xong việc, cô lại thức trắng đêm bay trở về.

Dù mấy ngày nay kể từ khi Ôn Nghiên mất, cô bị Ân Thù làm cho nghẹn họng không ít lần, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng cho cậu.

Cô lái xe đến căn biệt thự nhỏ nơi hai người từng chung sống, trên đường đi thì gặp Hứa Lại đã mất tích vài ngày nên cho anh ta đi cùng luôn.

Hứa Lại trước đó cùng đội một tiếp nhận nhiệm vụ điều tra quái đàm cấp S, mười hai người đuổi theo hơi tàn ở rạp chiếu phim qua mấy thành phố, cuối cùng chẳng tra được gì mà còn trễ nải thời gian, không kịp tham dự tang lễ của Ôn Nghiên.

Hứa Lại giải thích, mặt lộ vẻ khổ sở: "Sớm biết vậy em đã đẩy cái nhiệm vụ này đi rồi, mấy người kia cũng đang hối hận không thôi đây."

Ôn Họa không nói gì thêm. Thực chất người của đội một đều nằm trong danh sách khách mời, lúc trước thấy họ không tới, Ôn Họa còn nghiến răng nghiến lợi mắng thầm trong lòng là lũ "vô ơn".

Dù sao thì Ôn Nghiên với tư cách đội trưởng đã thực sự chăm sóc các thành viên rất nhiều, kết quả là bọn họ ngay cả tang lễ cũng không tham dự.

Nhưng sau đó cô cũng dần ngẫm lại, dù có vớ phải hạng vô ơn thì cũng không thể nào cả đội đều như thế được, chắc chắn là gặp phải tình huống nguy cấp gì rồi.

Hai người cùng nhau đi đến biệt thự, còn cách tầm ba cây số thì đồng hồ của Hứa Lại bỗng rung lên điên cuồng.

Sắc mặt Hứa Lại lạnh băng, cúi đầu nhìn ánh đèn đỏ nhấp nháy trên mặt đồng hồ.

"Hỏng rồi."

Ôn Họa vốn đang mải phân vân xem lúc gặp Ân Thù phải diễn đạt thế nào để cậu không tưởng là cô đang lo lắng cho cậu, mà chỉ là không muốn cậu xảy ra chuyện khiến Ôn Nghiên chết không nhắm mắt.

Thấy vậy, tim cô thắt lại.

Dù Ôn Nghiên chưa từng nói rõ nhưng cô cũng đại khái hiểu điều này có nghĩa là gì: "Gần đây có quái đàm sao?"

Hứa Lại thao tác vài cái trên đồng hồ, chỉ thấy tia sáng đỏ chỉ thẳng về hướng căn biệt thự quen thuộc kia.

Vẻ mặt Hứa Lại nghiêm trọng: "Chị Ôn, chị về trước đi, nơi đó hiện tại sức mạnh quái đàm đã vượt ngưỡng, người bình thường không nên tới gần."

Thực ra theo vai vế, Hứa Lại nên gọi Ôn Họa là sư cô, nhưng Ôn Họa không thích xưng hô này vì cảm thấy bị gọi già đi.

Ôn Họa nhấn mạnh chân ga: "Cậu nói cái quái gì thế, tên hỗn đản Ân Thù kia còn ở trong đó, sao tôi có thể bỏ đi như vậy được."

Hứa Lại khuyên: "Chị Ôn, ở đó hiện giờ rất nguy hiểm, ngay cả em cũng không dám chắc có thể bảo vệ chị vẹn toàn mà rút lui đâu."

Ôn Họa: "Vậy cậu liên hệ chi viện đi."

Ôn Họa kiên trì không đi, Hứa Lại đành phải phát tin nhắn lên kênh chung thông báo cho đồng nghiệp tới.

Thế nhưng ngoại trừ vài người ở đội một phản hồi, khu vực lân cận lại chẳng có lấy một ai của Cục Quản lý Quái đàm..... Thật không bình thường.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Hứa Lại thì xe của họ đã bị chặn lại.

Một gương mặt quen thuộc chắn phía trước: "Phía trước đang thi công, phiền đi đường vòng."

Ôn Họa cáu kỉnh: "Đừng có quanh co lòng vòng nữa, cậu biết tôi là ai không, cho chúng tôi đi qua."

Hứa Lại hạ kính xe, ánh mắt lóe lên: "Tôi nhận ra anh, anh là Trương Gia Vọng ở đội hai."

Người đàn ông nghe vậy liền liếc nhìn anh ta một cái. Tuy các đội của Cục Quản lý Quái đàm đều tách ra thực hiện nhiệm vụ riêng nhưng dù sao đều là dân tiền tuyến, đôi khi khó tránh khỏi chạm mặt, anh ta cũng nhận ra Hứa Lại.

"Hứa Lại? Cậu khuyên vị tiểu thư này đi, khu vực phụ cận đều đã phong tỏa rồi, thật sự không thể đi tiếp, rất nguy hiểm."

Hứa Lại hỏi: "Quanh đây có chuyện gì vậy? Hơi thở quái đàm nồng nặc thế này mà tôi lại không nghe thấy tin tức gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!