Không biết qua bao lâu, Ân Thù dần dần yên tĩnh lại. Ôn Nghiên dừng động tác, quan sát kỹ người vợ của mình.
Cậu thanh niên vốn có vẻ ngoài đẹp đến mức rực rỡ lay động lòng người, làn da trắng ngần như tuyết, mái tóc dài đen nhánh xõa tung sau lưng, che khuất hơn nửa bờ vai.
Giữa chừng vì không chịu nổi mà cậu đã nôn ra máu, vệt máu đỏ tươi theo cằm chảy dài xuống dưới.
Cậu nhíu chặt mày, trông có vẻ vô cùng khó chịu, nhưng lại cứ co người lại, cố sức rúc vào lòng Ôn Nghiên.
Mặc dù cái ôm này chẳng hề ấm áp, cũng chẳng thể mang lại cảm giác an toàn.
Trong đại não vốn đang tràn ngập phẫn nộ và thù hận của Ôn Nghiên bỗng dưng nảy ra một ý nghĩ: "Đúng là đồ ngốc."
Anh ôm lấy đầu, đẩy Ân Thù ra, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: "Rời khỏi nơi này, nhất định phải rời khỏi nơi này!"
Anh không thể... làm tổn thương người này.
Thế nhưng anh vừa mới lùi lại một chút, còn chưa kịp đứng dậy đã bị ôm chặt lấy eo.
Ân Thù chưa tỉnh, chỉ theo bản năng ôm chặt lấy anh hơn, vùi đầu vào lồng ngực lạnh lẽo của anh, chỉ để lộ ra mái tóc đen dài ở phía sau.
"Vợ ngươi ngoại tình, cậu ta đã phản bội ngươi!"
"Trừng phạt cậu ta đi, khiến cậu ta phải hối hận vì đã phản bội ngươi!"
"Sau đó, g**t ch*t cậu ta!"
Ôn Nghiên nghiến răng, dùng sức đẩy Ân Thù ra rồi xoay người muốn rời đi.
Nhưng cổ tay lại bị tóm chặt.
Cậu thanh niên đã mở mắt từ lúc nào, đôi đồng tử đỏ rực bướng bỉnh nhìn anh.
"A Nghiên, anh đi đâu?"
Trong phòng tức khắc xuất hiện vô số xúc tua đen đặc, to lớn cấu thành từ những mã số "0" và "1", quấn chặt lấy Ôn Nghiên từng lớp một.
"Lại muốn đi đâu nữa đây, ông xã?"
Trên mặt Ân Thù mang theo nụ cười điên cuồng đầy chấp niệm: "Đã biến thành thế này rồi mà vẫn muốn rời bỏ em sao?"
Ôn Nghiên bị xúc tua trói chặt trên giường theo hình chữ Đại, cơ thể dần hóa thành làn sương đen mờ ảo muốn thoát thân, nhưng lại phát hiện dù ở trạng thái sương mù cũng không cách nào thoát khỏi những xúc tua kia.
Ân Thù lại nhào vào lòng anh, thần sắc điên cuồng hôn lên trán, chóp mũi, khóe môi, cằm rồi đến yết hầu của anh.
Cứ thế hôn dần xuống dưới.
"A Nghiên, không phải anh vì hận em mới biến thành quái đàm sao? Tại sao còn muốn đi? Chẳng lẽ ngay cả lòng hận thù anh cũng muốn chia cho kẻ khác vài phần à?"
Ôn Nghiên nhắm nghiền mắt, nghiến chặt răng không muốn nói ra lời nào tổn thương người kia nữa. Thế nhưng dưới sức ảnh hưởng của một thế lực nào đó, anh thật sự không nhịn được, thần sắc oán độc thốt ra lời trào phúng:
"Giờ lại giả vờ thâm tình thế này làm gì? Chẳng phải từng nói tôi không phải là duy nhất, chỉ cần có tiền là có thể tìm được vô số kẻ giống tôi sao? Chẳng phải bảo cậu còn trẻ, không thể ôm ký ức cũ mà sống cả đời đó sao?"
Ân Thù nằm trên người anh, nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ nghe được những lời mỉa mai này từ miệng Ôn Nghiên, nhưng đây chẳng phải chính là điều cậu hằng mong ước sao?
Cậu vốn dĩ hy vọng Ôn Nghiên oán hận mình, hận đến mức hóa thành quái đàm. Như bây giờ chẳng phải rất bình thường sao?
Cậu lập tức xin lỗi, tất cả đều là những lời bao biện không chút thành tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!