Ân Thù mặc bộ đồ ngủ bằng lụa kiểu tình nhân mỏng manh, bước chân nhẹ nhàng chạy xuống lầu, nụ cười trên mặt ngày càng mở rộng, cuối cùng dừng lại ở một độ cong có chút khoa trương và điên cuồng.
Cậu đột nhiên đẩy cửa ra, định bụng như bao đêm đón chồng đi làm về trước đây, sẽ nhào ngay vào lòng đối phương.
"A Nghiên, mừng anh về nhà!"
Thế nhưng, cậu lại vồ hụt.
Ân Thù lảo đảo bước về phía trước vài bước, suýt chút nữa thì ngã nhào.
"Hóa ra... là ảo giác à."
Cậu xoay người lại, đôi mắt đen láy không biết từ lúc nào đã hóa thành một màu đỏ đậm rực rỡ như máu, mái tóc ngắn vốn được cắt tỉa tinh tế bỗng chốc dài ra từng tấc một, rũ rượi sau lưng.
Cậu đứng ở nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, làn da tái nhợt, đôi mắt đỏ tươi, mái tóc dài mọc dại như đám rong rêu, khiến cậu trông giống như một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
"A Nghiên, là anh ép em đấy."
Một luồng sức mạnh mạnh mẽ đột nhiên ập tới từ phía sau, ấn chặt vai cậu lên cánh cửa.
Đến khi Ân Thù kịp phản ứng thì hai tay đã bị khống chế giơ cao quá đầu, gò má tái nhợt áp sát vào cánh cửa lạnh lẽo.
Cơ thể cậu căng cứng, theo bản năng định phản kháng, những xúc tu đen kịt lập tức ngưng tụ giữa không trung, chỉ còn cách một giây là đâm xuyên qua cơ thể đối phương.
Thì giọng nói ôn nhu quen thuộc của Ôn Nghiên vang lên bên tai: "Bảo bối, em đang tìm anh sao?"
Cơ thể căng thẳng của Ân Thù lập tức mềm nhũn ra, những xúc tu cũng lặng lẽ tan biến vào không trung.
Hóa ra không phải ảo giác.
Bầu không khí nguy hiểm trong thoáng chốc đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một cậu góa phụ nhỏ đáng thương bị người ta ấn lên cửa không thể phản kháng.
Sức mạnh mất kiểm soát không thể thu liễm hoàn toàn nhanh đến vậy, lông mi Ân Thù run rẩy, mái tóc đen dài che khuất nửa khuôn mặt, giọng cậu có chút khô khốc nhưng lời nói ra lại mang theo vẻ kiêu kỳ vì được nuông chiều đã lâu.
"Sao anh về muộn thế, em giận rồi đấy."
Lời ngoài ý chính là: Muốn anh Nghiên dỗ dành thì mới hết giận được.
Đây cũng là điều Ân Thù học được từ phim truyền hình, người được thiên vị thì luôn không sợ hãi gì cả, có thể tùy ý làm nũng hoặc nổi giận.
Trước đây Ôn Nghiên luôn có thể nhanh chóng hiểu được ý cậu, sau đó sẽ mỉm cười ôn nhu và kiên nhẫn dỗ dành, điều đó khiến tình yêu trở nên thật cụ thể.
Nhưng lần này Ôn Nghiên không hề có lời xin lỗi dịu dàng nào, mà thay vào đó là một nụ hôn lạnh lẽo và thô bạo.
Anh hoàn toàn chẳng màng đến cảm thụ của cậu.
Ân Thù kêu khẽ một tiếng, cậu không để tâm đến chút hụt hẫng nhỏ nhoi đó mà ngoan ngoãn hé môi, mặc cho chiếc lưỡi lạnh lẽo tàn phá bên trong khoang miệng mình.
Mùi máu tanh hòa lẫn với hơi thở lạnh lẽo quen thuộc bùng nổ trong miệng, thế mà lại mang đến một cảm giác khoái lạc khiến người ta run rẩy toàn thân.
Không phải ảo giác.
Đã về rồi.
Ôn Nghiên thật sự đã trở về.
Cậu đã thành công.
Nụ hôn của Ôn Nghiên chẳng hề có bài bản, nói là hôn môi chẳng thà nói là trừng phạt, một bàn tay anh nắm chặt cổ tay Ân Thù với lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương cốt, tay kia thì thô bạo bóp cằm cậu khiến cậu không thể trốn chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!