3 giờ sáng, nhà hàng Vọng Giang Các vốn đã chìm vào tĩnh lặng từ lâu lại một lần nữa trở nên rực rỡ ánh đèn.
Người quản lý diện bộ tây trang giày da chỉnh tề, gương mặt nở nụ cười đứng ở cửa đại sảnh.
Phía sau ông là hai hàng phục vụ xếp thành hàng lối ngay ngắn, nhìn qua cực kỳ hoành tráng, cốt để vị khách quý sắp đến cảm nhận được sự nhiệt tình của họ.
Chiếc Porsche Cayenne màu đen thấp thoáng vẻ sang trọng mà không phô trương đỗ ngay trước cửa.
Tài xế nhanh chóng xuống xe, cung kính mở cửa phía sau.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, một chiếc giày da thủ công màu trắng tinh khôi, nhã nhặn lọt vào tầm mắt, theo sau đó là bộ tây trang cao cấp màu trắng kem.
Thanh niên với diện mạo tinh xảo nghiêng mình bước xuống xe.
Người quản lý rảo bước tiến lên, trên gương mặt dù còn hằn rõ quầng thâm vì thiếu ngủ nhưng nụ cười vẫn rất chân thành.
Ông khẽ cúi người: "Ân tiên sinh, nhà hàng đã được bố trí lại theo đúng yêu cầu của ngài rồi ạ."
Ân Thù gật đầu, một lần nữa cúi người thăm vào trong xe, bế ngang người đàn ông đang mặc bộ tây trang trắng cùng kiểu với mình ra ngoài.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của người quản lý, Ân Thù điều chỉnh tư thế, để đầu của người trong lòng vô lực ngả ra sau, tựa vào vai mình.
Cậu khẽ mỉm cười, giải thích với giọng điệu bình thản như không: "Anh ấy đi công tác mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi."
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, người quản lý vốn đã mệt mỏi sau một ngày dài nên mắt mũi có chút kèm nhèm, ông không hề chú ý đến điểm bất thường của người đang nằm trong lòng vị khách quý này.
Ông chỉ ân cần gật đầu phụ họa: "Làm kinh doanh thì đúng là vất vả thật. Ân tiên sinh, tình cảm vợ chồng của hai người tốt thật đấy."
Mệt đến mức này rồi mà vẫn còn cố đi đón kỷ niệm ngày cưới cho bằng được.
Ân Thù rất thích nghe những lời này, nghe xong khóe môi cậu khẽ cong lên: "Ông nói đúng đấy."
Giọng cậu mang chút hờn dỗi thân mật: "Anh ấy lúc nào cũng vì công việc mà làm mình mệt rã rời, nhưng đã hứa cùng nhau đón kỷ niệm ngày cưới thì kiểu gì cũng không được thất hứa."
Người quản lý gật đầu lia lịa: "Dạ đúng, dạ đúng."
Dù sao ông cũng chẳng thể hiểu nổi thế giới của hội nhà giàu này, nhưng không sao, đối phương trả tiền sòng phẳng là được.
Tăng ca thêm hai tiếng mà bằng cả tháng lương, ai mà chẳng thích cho được.
Đám nhân viên phục vụ dưới quyền ông cũng đang sướng điên lên, với họ thì buổi tăng ca này có khi bằng cả nửa năm tiền lương chứ chẳng chơi.
"Ân tiên sinh, mời đi lối này." Người quản lý dẫn Ân Thù đến vị trí cạnh cửa sổ quen thuộc.
Nơi này nằm sát bờ sông, nếu đến sớm hơn chút nữa có thể ngắm nhìn dòng sông cuồn cuộn chảy, tiếc là bây giờ đã rạng sáng, nhìn ra ngoài chỉ thấy một màn đen kịt.
Ân Thù ôm Ôn Nghiên cùng ngồi vào chiếc ghế sofa đơn mềm mại. Nhân viên phục vụ bưng thực đơn đến, Ân Thù nhận lấy rồi gọi món xong xuôi mới đưa lại cho họ.
"Được rồi, mọi người có thể đi rồi, đừng làm phiền tôi và A Nghiên hẹn hò."
Người quản lý cúi chào: "Dạ vâng."
Nhìn theo bóng lưng người quản lý và nhân viên rời đi, Ân Thù ngồi sang vị trí đối diện.
Ánh nến lay động nhè nhẹ theo gió, trong đáy mắt cậu phản chiếu hình bóng Ôn Nghiên đang nhắm mắt mỉm cười, khóe môi cậu cũng máy móc nhếch lên theo.
"Khi hẹn hò thì không được mang theo tâm trạng xấu, nếu không sẽ lãng phí thời gian tốt đẹp mất, A Nghiên à, em đều hiểu cả mà."
Một tay cậu nâng ly rượu vang đỏ, tay kia nắm lấy bàn tay lạnh lẽo vô lực của Ôn Nghiên để nâng một ly rượu khác lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!