"Anh à, sao anh lại khóc nữa rồi?"
Ân Ly Muội ló đầu ra từ phía trên băng quan, cười tủm tỉm nhìn cậu.
Ân Thù ngẩng đầu lên khỏi cổ Ôn Nghiên, đáp: "Tao không có rơi nước mắt."
"Chà, phải giải thích với anh thế nào đây nhỉ, khóc và rơi nước mắt không nhất thiết lúc nào cũng phải đi đôi với nhau đâu, nhất là với một kẻ ngốc nghếch như anh."
Ân Thù chẳng còn tâm trạng đâu mà tranh luận mấy chủ đề vô thưởng vô phạt này với em gái mình, cậu lạnh lùng nói: "Tao sẽ không ký tên."
Ân Ly Muội kéo một chiếc ghế mềm ngồi xuống, một tay chống cằm, vẫn giữ vẻ mặt cười hi hi như cũ.
Cô chẳng hề bận tâm nơi đây là linh đường, cũng chẳng màng đến việc anh trai mình vừa mới mất đi chồng.
"Em biết mà, em cũng đâu có đến để khuyên anh ký bản thỏa thuận đó."
"Em chỉ muốn nhắc nhở anh rằng viện nghiên cứu đã khôi phục được một phần tài liệu thí nghiệm trên cơ thể người từ mười mấy năm trước rồi. Thân phận của anh không còn là bí mật nữa đâu, đừng để bản thân trở thành quân cờ của kẻ khác."
Ân Thù lại vùi cái đầu nặng trĩu vào cổ Ôn Nghiên, khẽ cọ xát: "Mày biết mà, tao không hiểu mấy thứ đó."
"Ôi, em quên mất anh là một kẻ ngốc, vậy thì anh đừng tin bất cứ ai cả."
"Bao gồm cả người nhà họ Ôn."
"Nói xong rồi thì biến đi."
Trong mắt Ân Thù, Ân Ly Muội đúng là kẻ thích xuất hiện một cách khó hiểu, nói một tràng vô nghĩa rồi còn tranh thủ mắng cậu là đồ ngốc..... Đúng là cái đồ đáng ghét.
Ân Thù thầm định nghĩa về cô em gái mình như vậy.
"A, lại bị ghét rồi sao?" Ân Ly Muội vẫn cười hì hì, "Thấy anh khóc thảm thương như thế, em lại tiết lộ cho anh một bí mật nhỏ nữa nhé."
"Xấp tài liệu đó, Ôn Nghiên từng xem qua rồi."
"Sau khi biết thân phận của anh, ngay ngày hôm sau anh ta đã đăng ký tham gia "Kế hoạch Sáng Sớm"."
"Anh bảo xem, là vì cái gì nhỉ? Anh ta muốn cùng anh làm một đôi uyên ương khổ mệnh sao?"
Đôi mắt đen lặng lẽ của Ân Thù chợt lóe lên một tia sáng.
"Xem ra anh đoán được rồi nhỉ. Anh ta muốn cứu anh. Nếu gánh nặng cơ thể là do sức mạnh quái đàm gây ra, vậy chẳng phải chỉ có thể dùng chính sức mạnh quái đàm mới chữa khỏi được sao?"
Giọng Ân Thù nghẹn lại: "Đã bảo rồi, tao không có khóc."
"Được rồi được rồi, anh nói không có thì là không có vậy." Ân Ly Muội đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Đến cửa, cô dừng bước, giọng điệu trở nên nghiêm túc: "Em nói thật đấy, đừng tin người nhà họ Ôn."
Ân Ly Muội rời đi hẳn.
Ân Thù cọ cọ vào cổ Ôn Nghiên, cũng chẳng để tâm đến lời cô nói.
Quan hệ giữa cậu và em gái chưa tốt đến mức cô ta phải đặc biệt tới đây để cảnh báo cậu.
Họ cùng một mẹ sinh ra, tính cách hoàn toàn trái ngược nhưng lại có một điểm rất giống nhau: cả hai đều không có thứ gọi là cảm xúc.
Ân Thù là không hiểu.
Cậu không hiểu thế nào là thích, thế nào là ghét, không hiểu vì sao vui thì phải cười, buồn thì phải khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!