Dưới sự chú ý của Lâm Chí Hành, Ân Ly Muội theo chân Ân Thù lên tầng hai.
Cô không hề tự chuốc nhục nhã mà tiến lên khuyên giải Ân Thù, sau khi nhìn cậu đóng cửa phòng, cô tùy tiện tìm một phòng khách rồi lách người đi vào.
Cô thong thả ngồi xuống ghế sô pha, lôi điện thoại ra, tiếng nhạc game vui nhộn lập tức vang lên khắp phòng.
Cô chẳng phải hạng mọt sách cứng nhắc, nếu nhiệm vụ sư phụ giao chắc chắn không thể hoàn thành, chi bằng ngay từ đầu đừng phí công làm gì.Mặt trời khuất bóng, khách khứa đến viếng cũng lần lượt ra về.
Theo phong tục bình thường, ngày mai sẽ là ngày hỏa táng. Tối nay, người thân phải túc trực bên linh cữu ở linh đường để cùng người quá cố trải qua những giờ phút cuối cùng.
"Sao mọi người còn chưa đi?" Ân Thù đứng ở đầu cầu thang tầng hai, nhìn xuống ba người nhà họ Ôn đang quỳ bên quan tài băng với ánh mắt lạnh lẽo.
Thái dương Ôn Họa giật liên hồi, cô nổi trận lôi đình, bao nhiêu sự tu dưỡng suốt hai mươi mấy năm bay sạch sành sanh: "Cậu đang nói cái quái gì thế hả? Chúng tôi là người nhà thân cận nhất của A Nghiên, sao có thể rời đi vào lúc này!"
Dưới ánh đèn lờ mờ, đôi đồng tử đen kịt của Ân Thù lặng lẽ nhìn chằm chằm Ôn Họa, gương mặt không chút biểu cảm, không khí quanh thân âm u như một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
"Ồ, vậy giờ mọi người đi đi." Cậu từng bước đi xuống cầu thang, giọng điệu thản nhiên đến mức khó tin, thậm chí còn mang theo vẻ bao dung kiểu "cô đã làm sai nhưng tôi rộng lượng không chấp nhặt".
Ôn Họa: ???
Cô giận dữ quát: "Cậu lại định giở trò gì nữa đây!"
Ân Thù chẳng buồn đáp lời, cậu ngước mắt lên: "Vệ sĩ, mời bọn họ ra ngoài."
Ôn Họa: !!!
Cô chưa từng gặp kẻ tâm thần nào như thế này. Cô cũng không ngờ rằng chàng thanh niên trước đây luôn bám theo sau Ôn Nghiên, mỗi lần thấy cô đều lễ phép gọi "chị ơi" lại che giấu một bộ mặt đáng sợ đến thế.
Cô tức đến run cả người, hệ thống ngôn ngữ như bị tê liệt, chỉ có thể hậm hực phun ra mấy chữ: "Đồ tâm thần nhà cậu!"
Nhóm vệ sĩ nhanh chóng ùa vào từ cửa.
Ôn Túc nhìn sang Tống Tri Lý, bà lặng lẽ quan sát Ân Thù rồi cuối cùng lắc đầu, ra hiệu cho chồng đừng phản kháng mà hãy đi theo vệ sĩ rời đi.
Còn Ôn Họa thì bị mấy người khiêng bổng lên, lôi đi không thương tiếc.
Sau khi bị tống ra khỏi biệt thự, Ôn Họa lúng túng chỉnh đốn lại quần áo: "Mẹ, chúng ta cứ thế mà đi sao? Cái tên tâm thần đó không biết lại định làm trò gì nữa!"
"Đáng ghét thật, sao trước đây con không nhận ra hắn là loại người này cơ chứ!"
"Á á á! Tức chết con mất!"Những kẻ vướng chân vướng tay cuối cùng cũng biến mất.
Ân Thù một tay ấn Vân Miên Miên lên nắp quan tài băng, bắt cậu ta quay lưng về phía mình.
Sau đó, cậu vô cảm kéo quần áo đối phương xuống.
Gương mặt Vân Miên Miên áp sát vào lớp kính trong suốt của quan tài, mặt đối mặt với cái xác bên trong.
Nó căng thẳng chớp mắt liên hồi, trong lòng không ngừng nhớ lại những thước phim mình vừa xem để chuẩn bị tâm lý.
Đợi khi đại ma đầu bắt đầu, nó sẽ kêu lên, tông giọng và ngữ khí nhất định phải giống hệt nhân vật chính trong phim, tuyệt đối không được giả quá, nếu không thì…
Vân Miên Miên thầm cổ vũ chính mình, nó làm được, chắc chắn làm được…
Đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì, Vân Miên Miên rón rén quay đầu nhìn Ân Thù.
Ân Thù đứng chết trân tại chỗ, khi chạm phải ánh mắt của Vân Miên Miên, tư duy cậu bỗng chốc đình trệ.
Cậu lẳng lặng lấy từ trong túi ra một viên thuốc nữa rồi nhét vào miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!