"Cũng chẳng thấy bệnh nhân kêu đau gì, sao tự dưng lại đổi thuốc nhỉ, loại này tiêm vào là người ta lịm đi luôn đấy."
"Nghe nói mai là tang lễ của chồng bệnh nhân này, tiêm xong ống này vào thì chắc chắn là cậu ta không kịp tỉnh để đi rồi."
"Hả? Thế đây chẳng lẽ là mấy vụ tranh giành hào môn à, vị bệnh nhân này cũng tội nghiệp quá."
"Đừng nghĩ nhiều thế, việc này đâu đến lượt chúng ta quản, làm nhanh rồi đi thôi, cứ thấy cái phòng này lạnh lẽo thế nào ấy."
Hai cô y tá nhỏ đổ thuốc giảm đau vào bình truyền dịch rồi nhanh chóng rời đi.
Phía sau họ, Ân Thù mở bừng mắt, đôi đồng tử đen láy đảo một vòng, lướt qua bóng dáng trong suốt vẫn chẳng hề có chút dấu hiệu ngưng tụ thành hình bên cạnh giường bệnh, rồi mặt không đổi sắc chống tay chậm rãi ngồi dậy.
Cậu liếc nhìn bình truyền dịch vẫn còn hơn nửa túi chất lỏng, tay phải dứt khoát giật mạnh ống truyền, kim lưu ở mu bàn tay trái ngay lập tức bị rút ra, mũi kim sắc nhọn vạch lên da một vệt máu đỏ chói mắt.
Vân Miên Miên đẩy cửa bước vào, ôm túi quần áo đứng co quắp nhìn vào trong phòng, do dự định mở miệng nói gì đó.
Ân Thù tùy ý vẩy vẩy tay, giọng điệu bình thản nhưng không cho phép ai nghi ngờ: "Đưa đây."
Vân Miên Miên từ bỏ ý định phản kháng, đưa bộ lễ phục cho cậu.
Ân Thù đón lấy, thong thả cởi bỏ bộ quần áo bệnh nhân rồi thay vào bộ lễ phục tinh xảo hoa lệ.
Cậu chẳng hề vì vết thương mà cử động nhẹ nhàng hơn, lớp băng gạc ở bụng đã bắt đầu thấm đỏ.
Cái bóng trong suốt cuống cuồng xoay quanh, nhưng Ân Thù chỉ bình thản cài đến chiếc cúc áo cuối cùng.
"Đi thôi, đi tiễn "chồng cũ" của tôi một đoạn nào."
Ân Thù cố tình nhấn mạnh hai chữ "chồng cũ", và hài lòng khi thấy cái bóng trong suốt trước mặt vặn vẹo kịch liệt trong một thoáng.
Lúc này cậu mới xoay người đi ra ngoài.Tang lễ của Ôn Nghiên có rất nhiều người đến.
Một phần là bạn bè người thân của anh, nhưng phần lớn lại là những người không mời mà đến, vốn là những người từng được anh giúp đỡ và bảo vệ.
Có người mẹ từng bị chồng bạo hành đã tìm lại cuộc đời mới nhờ sự hỗ trợ pháp lý của Ôn Nghiên; có người tài nhưng chưa gặp thời đã bước chân vào giới thượng lưu nhờ khoản đầu tư của anh; cũng có những hot mạng mù quáng vì lượt xem mà liều mạng thám hiểm nơi có quái đàm rồi được anh cứu mạng... Họ đủ mọi lứa tuổi, giới tính và ngành nghề, nhưng đều tề tựu tại đây chỉ để tiễn đưa Ôn Nghiên.
Nhà họ Ôn không xua đuổi những vị khách này mà mở rộng cửa đón họ vào.
Họ tự giác xếp hàng, từng người một tiến lên vĩnh biệt người đã khuất.
Họ đau lòng đến mức nước mắt giàn giụa, một nỗi buồn đầy chân thực, hoàn toàn trái ngược với những tang lễ giả tạo mà Ân Thù từng thấy, nơi người ta giây trước còn cười nói giây sau đã gào khóc kịch liệt như một vở hài kịch nực cười.
Thế nhưng, đôi mắt đen của Ân Thù phản chiếu hình ảnh của những người này.
Bên cạnh họ đều có người thân đi cùng.
Người mẹ quỳ xuống dịu dàng lau nước mắt cho con; người đàn ông trung niên đỡ lấy cụ già tóc bạc phơ, khẽ lời an ủi; những cô gái trẻ ôm nhau khóc nức nở.
Nỗi bi thương chân thành ấy, bầu không khí hạnh phúc viên mãn ấy.
Thật là chói mắt biết bao.
Ân Thù giẫm lên những tờ tiền giấy trắng xóa, đi xuyên qua những lời chia buồn và khuyên nhủ để tiến vào giữa linh đường.
Di ảnh được treo ở nơi trang trọng nhất, Ôn Nghiên trên đó vẫn nở nụ cười ôn hòa như mọi khi nhìn thẳng vào cậu.
Chỉ là bức ảnh đã mất đi màu sắc.
Giống hệt cái màu nhợt nhạt của linh hồn có hình bóng đen mờ mờ đang đứng bên cạnh cậu kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!