Chương 14: (Vô Đề)

Dùng cách tự làm tổn thương chính mình để đổi lấy sự hối hận, thống khổ và đau lòng của đối phương.

Bản chất của việc này chính là sự cậy sủng sinh kiều của kẻ được yêu chiều, là một thủ đoạn dùng để làm nũng cầu xin sự thương xót.

Ân Thù đã được Ôn Nghiên nuông chiều quá lâu, lâu đến mức không thể đếm xuể.

Chỉ một vết xước nhỏ ngoài da, thậm chí còn chưa kịp rỉ máu, chỉ cần bồi thêm vài giọt nước mắt rẻ tiền là đủ để khiến trái tim Ôn Nghiên rối loạn.

Một trận cảm mạo phát sốt cỏn con, chỉ cần ủy khuất vùi đầu vào lồng ngực Ôn Nghiên, khẽ thốt lên một câu "khó chịu", là có thể nhận được sự quan tâm chăm sóc tỉ mỉ như đối đãi với bảo vật hiếm có trên đời.

Chính sự sủng ái chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc ấy đã cho Ân Thù một ảo giác, ngỡ như cậu chính là cả thế giới của Ôn Nghiên.

Nhưng cũng chính Ôn Nghiên ấy, dù nhìn thấy cậu bị dao đâm vào bụng, vẫn chẳng hề nảy sinh một chút chấp niệm muốn quay về.

Ân Thù nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, chậm rãi mở mắt. Có lẽ cuộc thí nghiệm đó đã làm thay đổi thể chất của cậu, khiến cơ thể cậu có khả năng kháng thuốc mê. Phải tiêm liều lượng gấp ba bốn lần người bình thường mới có chút tác dụng.

Đôi đồng tử đen láy của cậu nhìn chằm chằm vào cái bóng trong suốt đang lo lắng cuống cuồng vây quanh các bác sĩ, ánh mắt tràn đầy vẻ mỉa mai.

"Giả tạo."

Các bác sĩ đang bận rộn phẫu thuật, không một ai nhận ra bệnh nhân vốn nên hôn mê dưới tác dụng của thuốc tê đã tỉnh lại từ lúc nào.

Cái bóng trong suốt là người đầu tiên phát hiện Ân Thù thức tỉnh, anh lao đến trước mặt cậu với tốc độ nhanh đến mức gần như để lại tàn ảnh.

Trong cơn hoảng loạn và nôn nóng, hình thể anh càng vặn vẹo dữ dội hơn.

Trong trạng thái biến dạng cực độ, anh thu gom cơ thể mình lại thành một khối cầu nhỏ, điên cuồng lao vào va chạm với các thiết bị thí nghiệm trên đầu Ân Thù để tạo ra tiếng động.

Tiếc thay anh không biết rằng, dù có nỗ lực nén chặt bản thân đến đâu, cơ thể anh vẫn không có lấy một dấu hiệu nào của việc ngưng kết thành thực thể.

Đôi mắt Ân Thù cong lên, nhưng ánh nhìn lại ngày một lạnh lẽo. Cậu mấp máy đôi môi trắng bệch.

"Giả tạo."

Âm thanh không quá lớn, nhưng cũng chẳng hề nhỏ.

Ôn Nghiên trong trạng thái bóng ma đã nghe thấy. Hình bóng anh khựng lại, có lẽ anh hiểu rằng người vợ kiều khí với mạch não khác người của mình đang mắng mình.

Nhưng rõ ràng anh chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm điều đó. Anh lập tức quay phắt cái bóng vặn vẹo lại, mong đợi nhìn về phía bác sĩ.

Các bác sĩ vẫn tập trung chuyên môn, động tác nghiêm túc, hoàn toàn không chú ý đến việc bệnh nhân đã tỉnh.

Tại sao?

Tại sao họ không nghe thấy?

Tại sao lại không nghe thấy chứ?

Ôn Nghiên lao đến trước mặt một vị bác sĩ, định xoay mặt đối phương đi để nhìn về phía Ân Thù. Cả một khối đen ngòm gần như muốn dính chặt vào mặt người nọ.

Thế nhưng khi thực sự chạm vào, anh lại xuyên qua mặt họ.

Trông anh có vẻ vô cùng nỗ lực, vô cùng nóng lòng.

Dù vậy, hình bóng của anh vẫn không hề có lấy một chút dấu hiệu đặc lại thành hình.

Ân Thù nhìn chằm chằm vào bóng dáng anh, chỉ trong nháy mắt, những giọt nước mắt lớn đã đọng lại nơi đáy mắt, biểu cảm cũng trở nên đáng thương vô cùng.

"Đau... A Nghiên, đau quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!