"Chát!"
Ân Thù quay mặt đi, trên gò má trắng nõn hiện rõ dấu năm ngón tay đỏ ửng, trông đến là kinh người.
Ôn Họa đứng trước mặt cậu, bàn tay giơ lên vẫn chưa hạ xuống, gương mặt vẫn hừng hực lửa giận.
Mẹ Ôn đứng phía sau cô, dường như muốn ngăn cản nhưng đã chậm một bước. Cha Ôn thì sa sầm nét mặt, ra hiệu cho những nhân viên tổ chức buổi sinh nhật hoang đường này rời đi, không để họ vây xem trò cười của gia đình mình thêm nữa.
Nhưng điều thú vị nhất lại nằm ở chỗ Ôn Nghiên.
Ngay khoảnh khắc Ôn Họa lao đến giơ tay lên, anh đã cuống cuồng chắn trước mặt Ân Thù để ngăn cản.
Giờ đây, anh lại càng ra sức dùng cơ thể mờ ảo của mình để chạm vào gương mặt cậu.
Đôi mắt đen kịt của Ân Thù phản chiếu bóng đen trong suốt ấy, cậu l**m vết máu nơi khóe môi, đột nhiên bật cười.
Hóa ra trên đời này thực sự có người ngốc đến nhường này.
Ôn Họa thấy cậu bị đánh mà chẳng những không thu mình lại, trái lại còn cười rạng rỡ, đôi mắt mở to.
Điên rồi, người này đúng là điên thật rồi!
"Cậu cười cái gì?"
Cười cái gì ư?
Ân Thù giơ tay, nhẹ nhàng v**t v* gò má sưng đỏ của mình. Những ngón tay trắng trẻo được Ôn Nghiên chăm chút kỹ lưỡng chồng khít lên bóng đen trong suốt, tựa như một cử chỉ âu yếm bình thường nhất giữa hai người.
"Cười A Nghiên ngu ngốc."
"Trên đời này sao lại có người ngốc như vậy chứ. Chị xem, anh ta tự cho là đúng mà sắp xếp mọi chuyện sau khi chết, cứ ngỡ làm vậy là có thể bình yên bảo vệ tôi suốt quãng đời còn lại. Kết quả là anh ta chết chưa đầy hai ngày đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi."
Ôn Họa nhíu mày, cho rằng Ân Thù đang mỉa mai mình nên phản bác: "Chẳng phải tại cậu làm quá đáng sao, nếu không tôi đánh cậu làm gì?"
Ân Thù hơi nghiêng đầu, vẻ mặt có chút thắc mắc: "Quá đáng?"
Cậu tiến lại gần Ôn Họa một bước: "Tôi quá đáng chỗ nào?"
Hơn nữa, cậu nhẹ giọng than vãn: "Chị ơi, chị đánh nhẹ quá."
Giây tiếp theo, một con dao gọt hoa quả được nhét vào tay Ôn Họa. Cảm giác lạnh lẽo, cứng nhắc khiến đồng tử của cô co rụt lại.
Giọng nói hoa lệ mà quỷ dị của Ân Thù vang lên bên tai: "Đối với kẻ mình chướng mắt, phải làm thế này mới đúng."
Cơ thể Ôn Họa cứng đờ, theo bản năng muốn thoát ra nhưng lại bị một luồng sức mạnh kìm chặt, đẩy con dao găm thẳng vào bụng Ân Thù.
Máu tươi bắn tung tóe lên người cô.
Không gian như lặng đi một giây.
Ngay sau đó, cả căn phòng rơi vào hỗn loạn.
Mẹ Ôn hét lên một tiếng rồi lao đến kéo Ôn Họa ra. Cha Ôn thì nhanh chóng giữ chặt lấy Ân Thù để ngăn cậu không nghĩ quẩn mà rút dao ra gây mất máu cấp.
Ôn Họa gần như phát điên: "Cậu có biết mình đang làm gì không!"
"Tôi chỉ tát cậu một cái, cậu có nhất thiết phải đem mạng sống ra đùa giỡn để tống tôi vào tù không!"
Cha Ôn ôm chặt Ân Thù trong lòng, người vốn luôn nghiêm túc ổn trọng giờ chẳng màng hình tượng mà gào lên: "Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ đến đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!