Bức di ảnh trắng đen cùng chiếc bánh kem màu sắc rực rỡ cùng hiện hữu giữa phòng khách. Ngay khoảnh khắc bóng dáng của những nhân viên mặc đồ thú bông hoàn toàn biến mất, họ giống như những con búp bê đứt dây cót, đột ngột ngừng cử động. Nụ cười rạng rỡ trên môi vụt tắt, những tiếng cười vui vẻ cũng chẳng còn phát ra nữa.
Trong phòng khách rơi vào một sự im lặng quỷ dị.
Cha Ôn đau đớn thốt lên: "Loạn rồi! Thật là quá loạn rồi!"
Người vốn luôn nghiêm túc, đoan chính như ông đã bao giờ thấy cảnh tượng nực cười thế này. Ngày hôm qua ông còn mắng Ân Thù làm loạn, hôm nay đã thấy con trai mình cũng chẳng kém cạnh gì.
Ôn Họa không nhịn được mà mỉa mai tiếp lời: "Chẳng biết anh ta đã lên kế hoạch từ bao lâu nữa, đúng là một lòng một dạ lo cho vợ mình, tiếc là Ân Thù chẳng thèm nhận tình cảm đó đâu."
Cha Ôn miệng thì mắng làm loạn, nhưng nghe Ôn Họa nói vậy, trong lòng lại bùng lên ngọn lửa giận: "Ông đây sắp cảm động đến phát khóc rồi, vậy mà Ân Thù còn dám không biết ơn, làm người không thể vong ơn bội nghĩa như thế được."
Cả hai cùng nhìn về phía chuyên gia tâm lý là mẹ Ôn.
Mẹ Ôn từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng, không biết đang nghĩ gì, mãi đến khi bị hai người làm phiền mới chậm chạp lên tiếng:
"A Nghiên chuẩn bị chu toàn như vậy, là đã sớm nghĩ rằng mình sẽ chết sao?"
Ôn Họa nhịn không được phản bác: "Cái nghề này của bọn họ vốn dĩ nguy hiểm, khó tránh khỏi tai nạn, chuẩn bị sớm chẳng phải tốt sao!"
Đôi mắt mẹ Ôn đỏ ngầu tia máu, nghe vậy chỉ rũ mắt xuống, không đáp lời.
Nhưng cha Ôn và Ôn Họa đều hiểu ý bà.
—— Ân Thù sẽ không nghĩ như vậy.
Suy nghĩ của người nọ vốn dĩ cực đoan, nhìn thấy cảnh này chỉ càng cho rằng Ôn Nghiên đã sớm có tính toán.
Dựa theo quan niệm "chết chính là bỏ rơi" của cậu, việc chuẩn bị hậu sự chẳng lẽ cũng tính là đã chuẩn bị bỏ rơi cậu từ sớm hay sao?
"Kính coong ~", tiếng chuông cửa vang lên. Quản gia đang đứng trong góc cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình liền lập tức bước về phía cửa.
Cái phòng khách quỷ dị cùng bầu không khí nghẹt thở này, ông không thể ở thêm một giây nào nữa.
Khi còn cách cổng sắt biệt thự 500 mét, quản gia đã cảm thấy có gì đó không ổn, cho đến khi khoảng cách càng lúc càng gần.
Gương mặt có bốn phần tương tự với tiên sinh hiện rõ trước mắt ông.
Quản gia tối sầm mặt mũi.
Ông run rẩy vịn vào lan can, mang theo tia hy vọng cuối cùng hỏi: "Chào cậu, xin hỏi cậu đến tìm ai?"
Vân Miên Miên chớp đôi mắt màu hổ phách: "Chào bác, cháu tìm Ân tiên sinh."
Quản gia không mở cửa ngay: "Cậu chắc chứ? Câu chủ nhà chúng tôi dạo này hơi bận, có lẽ không có thời gian tiếp khách."
Vân Miên Miên nở nụ cười thẹn thùng với quản gia: "Nhưng Ân tiên sinh nói, cháu nhìn rất giống người yêu của anh ấy, chỉ cần cháu đồng ý làm thế thân cho người yêu anh ấy, anh ấy sẽ cho cháu tiền."
"..."
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng chết lặng.
Quản gia không còn giữ nổi nụ cười nghề nghiệp nữa, ông vô cảm mở cổng để Vân Miên Miên vào nhà.Ân Thù không quay lại phòng khách ngay. Sau khi rời nhà vệ sinh, cậu lại đi về phía phòng dành cho khách.
Kẻ chủ mưu khiến cậu nôn ra máu vẫn đang nằm yên lặng trong quan tài băng, gương mặt mang một nụ cười tĩnh lặng.
Như thể đã thanh thản trước cái chết.
Nhưng Ân Thù thì không cách nào thanh thản nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!