Chương 11: (Vô Đề)

"Thật tàn nhẫn mà... A Nghiên." Ân Thù chậm rãi buông đôi bàn tay đang che mặt xuống, làn môi tái nhợt khẽ nhấp nháy, cậu thầm nỉ non bằng âm thanh chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.

Họ đã từng thảo luận về chuyện này.

Thể chất của Ân Thù vốn không tốt, từ lúc chưa ở bên nhau, Ôn Nghiên đã thường xuyên lấy đủ loại danh nghĩa để lừa cậu đi gặp bác sĩ. Những năm qua, cậu đã khám qua hàng trăm danh y lớn nhỏ, nhưng kết luận vẫn chẳng có gì thay đổi.

Tất cả đều nói rằng cậu chẳng thể sống được bao lâu.

Mắt thấy ngày tử thần gõ cửa càng lúc càng gần, Ôn Nghiên trở nên lo âu hơn bao giờ hết, thời gian anh ở nhà ít dần đi còn thời gian đi làm nhiệm vụ lại tăng lên.

Cứ như thể anh đang gửi gắm hy vọng vào một điều gì đó bất khả thi vậy.

Ân Thù không thích anh như thế.

Vào một buổi chiều nắng đẹp, lần đầu tiên cậu chủ động nhắc với Ôn Nghiên về cái chết.

"Hình như anh rất sợ em sẽ chết." Trong nhà kính trồng hoa, trên chiếc ghế nằm đôi rộng rãi, Ân Thù tựa vào lòng Ôn Nghiên rồi đột ngột thốt lên.

Cậu có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Ôn Nghiên chợt cứng đờ.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính phủ lên người họ, nhưng vòng tay vốn luôn ấm sực mọi khi giờ lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Nửa ngày sau, Ôn Nghiên mới giơ tay ôm cậu chặt hơn: "Em sẽ không chết."

"Mấy ông bác sĩ đó đều nói em sắp chết rồi." Giọng điệu Ân Thù bình thản như thể đang nói tối nay muốn ăn món gì vậy.

Ôn Nghiên nghiến răng: "Anh sẽ không để em chết."

Ân Thù ngửa đầu, nhìn gương mặt khó coi như sắp khóc đến nơi của Ôn Nghiên rồi bỗng nhiên bật cười.

Cậu vốn chẳng phải người hay cười, nhưng từ khi gặp Ôn Nghiên, dường như lúc nào cậu cũng cười.

—— Đều tại Ôn Nghiên buồn cười quá mà.

"Hình như anh thấy em sẽ bỏ rơi anh nhỉ." Cậu khẽ hôn lên môi Ôn Nghiên một cái.

"Em mới không thèm đâu."

Nếu em mà chết, nhất định em sẽ giết anh trước khi nhắm mắt.

Ôn Nghiên lại hiểu sang một ý nghĩa khác, anh tưởng Ân Thù đang an ủi mình rằng cậu sẽ không sao.

Anh khẽ "ừ" một tiếng xem như đáp lại.

Ân Thù vẫn không chịu buông tha, ngược lại còn đầy hứng thú hỏi: "Nếu, em nói là nếu thôi nhé... Nếu một ngày nào đó anh thấy mình sắp chết, anh sẽ làm gì?"

Ôn Nghiên hơi xuất thần: "Anh sẽ chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho em."

"Ví dụ như?"

"Em lúc nào cũng chẳng thèm để ý đến sức khỏe của mình. Nếu anh chết rồi thì có lẽ em sẽ càng tùy tiện hơn, hoặc là dứt khoát..."

"Anh sẽ đảm bảo sau khi mình đi rồi vẫn có người chăm sóc em chu đáo. Sau đó... chắc anh sẽ sắp xếp vài điều bất ngờ, để dù anh đã mất, em vẫn có thể thường xuyên nhận được quà của anh. Như vậy sẽ giống như anh vẫn luôn ở bên cạnh em."

"Ngay cả khi muốn đi theo anh, thì ít nhất cũng hãy nhận hết quà của anh đã chứ."

Ân Thù nghe vậy lại cười rộ lên: "Đúng là vĩ đại thật đấy."

Ôn Nghiên nheo mắt, véo má cậu một cái: "Bé yêu, giọng điệu của em không đúng lắm nha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!