Chương 1: (Vô Đề)

Ân Thù có người chồng vừa mới qua đời.

Khi nhận được tin dữ này, Ân Thù đang diện bộ đồ lộng lẫy nhất, ngồi trong nhà hàng cao cấp Vọng Giang Các nổi tiếng nhất thành phố B, hết lần này đến lần khác nhìn đồng hồ, phẫn nộ chờ đợi người chồng trễ hẹn của mình.

Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của họ, Ân Thù đã bắt đầu mong đợi từ một tháng trước, và chồng cậu cũng đã hứa sẽ đón lễ cùng cậu.

Vì thế cậu đã sớm lên kế hoạch, còn hẹn cả chuyên gia tạo mẫu và nhiếp ảnh gia, đảm bảo có thể ghi lại ngày này một cách hoàn hảo nhất để lưu giữ những hồi ức tốt đẹp.

Kết quả là 3 giờ sáng đêm qua, chồng cậu bị cục trưởng Cục Quản lý Quái Đàm gọi đi bằng một cú điện thoại, mãi đến 5 giờ chiều nay, Ân Thù mới nhận được tin nhắn thoại từ anh.

[Bảo bối, anh bận xong rồi, anh đã bao trọn Vọng Giang Các từ 6 giờ tối đến 12 giờ đêm nay, tầm 8 giờ tối anh sẽ về đến thành phố B, em ở Vọng Giang Các chờ anh có được không?]

Những năm nay Ân Thù được anh nuông chiều nên cũng biết cách nổi giận, dù sao cậu cũng biết Ôn Nghiên chắc chắn sẽ dỗ dành mình, nên giọng điệu cậu rất ác liệt:

[Ôn tiên sinh, anh hứa với em về ngày kỷ niệm kết hôn mà giờ chỉ còn lại một buổi tối, anh định bù đắp cho em thế nào đây?]

Người chồng quả nhiên theo ý cậu mà nhẹ nhàng dỗ dành, giọng nói ấm áp mang theo từ tính truyền ra từ điện thoại: [Tối nay anh tùy em giày vò được không, còn có thể mang theo sợi dây xích bạc mà em đặt trước đó nữa.]

Ân Thù tức khắc chột dạ, sợi dây xích đó giấu ở bốn góc giường, nếu kéo hết ra có thể trói một người thành hình chữ "Đại" trên giường, nó chẳng phải đạo cụ tình thú gì cả, mà là công cụ Ân Thù chuẩn bị để giam cầm chồng mình.

Dĩ nhiên, hiện tại cậu vẫn chưa thực hiện bao giờ!

Vì chột dạ, Ân Thù không rảnh để giận dỗi nữa, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc đề tài.

7 giờ tối, cậu trang điểm lộng lẫy đến Vọng Giang Các, yêu cầu nhân viên bố trí lại nhà hàng theo ý mình.

Sau đó cậu vừa mong chờ chồng đến, vừa thầm nghĩ trong lòng tối nay phải trừng phạt người chồng thất hứa này như thế nào.

Nhưng tất cả tiền đề đó đều là —— chồng cậu phải đến đúng giờ.

Ân Thù nhìn chằm chằm kim đồng hồ xoay hết vòng này đến vòng khác, 9 giờ đúng, bóng dáng Ôn Nghiên vẫn không xuất hiện, ngọn lửa giận vừa tắt trong lòng Ân Thù lại bùng lên dữ dội.

Cậu nghiến răng hung tợn: "Ôn Nghiên, anh tiêu đời rồi."

Lần này cậu nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho Ôn Nghiên, cậu sẽ dùng sợi xích đó, xích anh vĩnh viễn ở trong nhà.

Dù sao Ôn tiên sinh ôn nhu lương thiện, sẽ không bao giờ nổi giận đâu.

12 giờ đêm, Ân Thù mặc bộ tây trang màu trắng tinh xảo, trước mặt là bàn tiệc đã bày biện từ lâu, nến sắp cháy lụi, trong góc phòng, ban nhạc vẫn đang chơi những bản nhạc tình tứ.

Người phụ trách nhà hàng đứng bên cạnh cẩn thận hỏi han: "Thưa ngài, người ngài đợi khi nào mới đến? Chúng tôi đã đến giờ đóng cửa rồi, ngài xem...?"

Sắc mặt Ân Thù âm trầm: "Tôi trả thêm tiền."

Cậu không có ý định rời đi, đôi mắt đen nhánh bướng bỉnh nhìn chằm chằm về phía cửa nhà hàng, tùy tay rút ra một tờ chi phiếu định trả tiền.

Tiếng chuông điện thoại đặc biệt của Ôn Nghiên vang lên: "Bảo bối, nghe điện thoại đi mà~"

Cậu lạnh lùng nhìn dòng chữ "Chồng yêu" đang nhảy nhót trên màn hình, trong không gian là giọng nói chứa đầy ý cười đặc trưng của Ôn Nghiên, lòng thầm nghĩ phải tỏ ra lạnh nhạt với anh, cậu thấy các cặp vợ chồng khác đều làm như vậy.

Nghe nói khi giận còn có thể chặn số chồng, như vậy chồng sẽ vừa lo âu vừa tìm mọi cách để liên lạc với mình.

Nhưng tay cậu lại rất nhanh chóng nhấn nút nghe.

Giọng Ân Thù u ám: "Ôn Nghiên, tốt nhất là anh nên cho em một cái cớ hợp lý."

Dĩ nhiên dù anh có cớ gì đi nữa cũng vô dụng thôi, em sẽ không để anh rời khỏi tầm mắt mình thêm lần nào nữa.

Đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nói không phải của Ôn Nghiên: "Xin chào, xin hỏi đây có phải là người nhà của Ôn Nghiên tiên sinh không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!