Ánh mắt Lục Dự sững lại, nơi khóe miệng lan tỏa một nụ cười đắng ngắt.
Những lời nói ngây thơ của đứa trẻ giống như một con dao găm tẩm độc đâm thẳng vào tim hắn.
Lông mi hắn khẽ run, yết hầu lên xuống, hắn cố nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng, những ngón tay khẽ run rẩy v**t v* khuôn mặt của Chương Nhi.
"Được, tốt, tốt lắm."
"Gọi là Lục thúc thúc cũng tốt."
"Lục thúc thúc ăn kẹo đi."
Lục Dự nhìn đôi mắt trong veo của đứa trẻ, hắn cứng ngắc đặt viên kẹo vào trong miệng.
Vị cay nồng ngay lập tức tràn ngập khoang miệng Lục Dự, kèm theo đó là nỗi xót xa trong lòng, hắn khàn giọng nói: "Chương Nhi thích ăn kẹo gừng sao?"
Chương Nhi lắc lắc đầu, cậu bé cầm một viên cho vào miệng, vẻ mặt như thường, mỉm cười nói: "Nương nói hồi nhỏ con từng bị thương, thân thể yếu ớt. 'Mùa đông ăn củ cải mùa hè ăn gừng', nên ăn bổ sung thêm một chút."
Lời nói ngây thơ của Chương Nhi giống như một thanh kiếm sắc bén sáng loáng, liên tục cứa vào vết thương đã mưng mủ trong lòng Lục Dự.
Chuyện năm xưa Li ma ma hạ độc.
Chính là hắn đã hại Chương Nhi không được cứu chữa kịp thời, là hắn đã không dứt khoát xử lý nhà họ Li, là hắn đã nhìn trước ngó sau và viển vông muốn dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện.
Tất cả mọi chuyện đều là lỗi của hắn.
Trái tim Lục Dự đã dấy lên từng đợt đau nhói, nụ cười ôn hòa trên mặt đã không còn giữ vững được nữa, hắn cúi đầu rũ mắt hít sâu một hơi, nén lại sự ẩm ướt đang trào dâng nơi đáy mắt.
Chương Nhi thấy Lục Dự không nói lời nào, tưởng rằng hắn không thích kẹo gừng, liền cẩn thận nói: "Lâm Nhi và muội muội đều không thích ăn, nhưng con thấy rất tốt, đây là phương thuốc nương đã cất công đi học đấy ạ."
"Lục thúc thúc nếu không thích, ở đây con còn có kẹo hạt sen."
Những lời nói ngây thơ ấm áp của Chương Nhi giống như từng mũi kim nhỏ đâm vào trái tim Lục Dự, mỗi nhịp tim co bóp của hắn đều kèm theo sự đau đớn thấu tận tâm can.
Hắn chậm rãi ngẩng mắt, nói từng chữ một: "Kẹo của Chương Nhi, rất ngon."
"Ưm! Con biết ngay là sẽ có người thích giống con mà."
Mặc dù người này rất nhanh thôi sẽ trở thành phu quân của nương.
Nghĩ đến đây, Chương Nhi chợt nhớ ra việc quan trọng nhất ngày hôm nay, cậu bé nắm chặt bàn tay của Lục Dự, trịnh trọng hỏi như một người lớn: "Lục thúc thúc, sau này thúc sẽ đối tốt với nương con chứ?"
"Thúc thật sự sẽ đối tốt với nương chứ? Cậu nói nương đã chịu nhiều khổ cực, không thể để nương chịu khổ thêm nữa."
Chương Nhi không hiểu thế nào là chịu khổ, nhưng cậu bé thấy nó chắc hẳn cũng đau như bị thầy giáo đánh vào lòng bàn tay vậy — mỗi lần phạm lỗi, thầy giáo thường cầm thanh tre vừa nhỏ vừa dai đánh vào lòng bàn tay, khoảnh khắc bị đánh đó, nước mắt liền không ngừng tuôn rơi.
Hắn không muốn để nương đau, cũng không muốn để nương khóc.
Lục Dự nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Chương Nhi đang mang vẻ nghiêm túc vượt xa lứa tuổi, trong lòng hắn đầy rẫy sự chua xót.
Hắn nhẹ nhàng ôm Chương Nhi vào lòng, trầm giọng nói: "Ta hứa với con, sẽ dùng cả đời này đối tốt với nangf ấy, đối tốt với con, và đối tốt với muội muội."
Lồng ngực của Lục Dự rất rộng lớn, nhưng lời hắn nói lại không phải là đáp án mà Chương Nhi muốn.
Thằng bé chớp chớp mắt, chậm rãi đẩy Lục Dự ra, nhìn định vào mắt đối phương, đưa ngón tay út ra một cách nghiêm túc: "Thúc thúc, chúng ta phải móc ngoéo mới tính."
"Được, móc ngoéo. Ta, Lục Dự, hứa với Chương Nhi sẽ mãi mãi yêu thương bảo vệ nàng ấy, lòng ta vững như đá, không gì chuyển dời."
Lục Dự đưa tay móc lấy ngón tay nhỏ xíu của đứa trẻ, khàn giọng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!