Tại lầu Lăng Hoa trong hoàng cung.
Trong một căn mật thất tối tăm mù mịt, một viên dạ minh châu lớn tỏa ra ánh sáng yếu ớt chiếu sáng căn phòng.
Trên tường treo đầy những bức họa mỹ nhân lớn nhỏ, có bức vẽ một nữ tử đang đưa tay v**t v* bụng bầu khi mang thai, có bức vẽ nàng tay cầm trường kiếm cưỡi ngựa. Nữ tử trong tranh có dung mạo anh khí, đôi mắt sáng ngời, nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt vô cùng quyến rũ.
Hoàng đế giống như một người đàn ông góa vợ, ông lặng lẽ ngồi trên nền đất lạnh lẽo, ngón tay khẽ chạm vào một bức tranh vẽ mỹ nhân đang tựa vào ghế mềm khóc thầm, ánh mắt tràn đầy những hồi ức nồng đậm.
Đôi mắt của Lục Dự ngày càng giống mẫu thân hắn, thậm chí cả thần thái khi oán giận cũng giống đến bảy phần. Hoàng đế nâng nắp chén trà bên cạnh lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi lại dịu dàng đổ xuống trước những bài vị trên mấy án, ánh mắt ông tràn đầy vẻ quyến luyến sâu không thấy đáy:
"Nặc Nặc, nàng cũng nếm thử trà mà con trai chúng ta đặc biệt làm cho trẫm đi."
Nói xong, Hoàng đế ngẩng đầu, nâng bài vị của Thẩm Nặc lên ôm chặt vào lòng như nâng niu bảo vật trân quý. Trong ánh sáng yếu ớt, trên bài vị viết rõ dòng chữ: Linh vị của Hoàng quý phi Thẩm thị.
"Nặc Nặc, Lục Ngạn có gì tốt chứ? Rõ ràng là trẫm gặp nàng trước, rõ ràng nàng cũng đối tốt với trẫm trước. Khi đó lúc ở nhà nàng học võ, lão Lâm vẫn còn là Định Vương thế tử, trẫm cũng chỉ là một hoàng tử không có tiền đồ, mỗi ngày nàng đều mang bánh cho chúng ta, cười nhạo chúng ta học nghệ không tinh bị cha nàng phạt."
"Sao khi trẫm bị đày đến Tây Nam, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi nàng đã gả cho tên mã phu Lục Ngạn đó chứ?"
Ánh mắt Hoàng đế tràn đầy nộ khí, sau đó góc cạnh của bài vị cấn vào lòng bàn tay khiến ông càng thêm đau đớn, ông nhẹ nhàng v**t v* bài vị.
"May mắn là Trẫm đã đưa nàng từ bên cạnh mộ phần của Lục Ngạn về đây, đợi sau khi Trẫm trăm tuổi, chúng ta có thể cùng nằm chung một huyệt, nàng hãy ở trong hoàng lăng đợi Trẫm thêm một chút nữa."
"Bất kể sống hay chết, chúng ta đều phải ở bên nhau."
Hoàng đế vừa nói vừa nở nụ cười mãn nguyện và bình thản nơi khóe miệng.
Đột nhiên, cửa mật thất bị ai đó gõ nhẹ, thái giám thân cận vội vàng gọi: "Bệ hạ, Lục thủ phụ Lục Dự đại nhân cầu kiến."
Hoàng đế nhìn bài vị trong lòng, thở dài một tiếng: "Con trai của chúng ta đã khôn lớn rồi."
Sau khi bước ra khỏi mật thất, Hoàng đế nhìn ra ngoài cửa sổ mây đen giăng kín, cơn mưa lất phất vẫn không ngừng rơi.
Ông quay đầu nhìn Lục Dự đang quỳ phục ở Lăng Hoa Các, chỉ thấy hắn mặc một bộ y phục màu xanh da trời, đầu đội mũ ngọc phỉ thúy, khuôn mặt lạnh lùng mà trưởng thành.
Lục Dự không hổ là đứa con trai tốt nhất của ông, quyền khuynh triều dã chính là lời đáp lại tốt nhất cho sự bồi dưỡng của ông dành cho hắn.
Ngoại trừ việc năm năm trước, vì một người phụ nữ mà suýt chút nữa mất mạng ra, Hoàng đế nhìn Lục Dự, sự hài lòng trong ánh mắt không thể che giấu, khóe môi cũng không nhịn được mà nở một nụ cười.
Ông hỏi: "Thừa Ngọc vội vàng như vậy, có việc gì quan trọng sao?"
Điều Hoàng đế không ngờ tới là, lời tiếp theo của Lục Dự giống như sấm sét nổ vang bên tai ông.
Hắn quỳ thẳng lưng, dập đầu thật mạnh trước mặt Hoàng đế.
"Mong Bệ hạ thứ tội", Lục Dự lời còn chưa dứt, trán đã đập mạnh xuống sàn nhà tạo ra những tiếng cộc cộc.
"Thần ái mộ Định An quận chúa đã lâu, hôm nay đến đây cầu xin Bệ hạ ban hôn cho thần."
Lục Dự vừa dứt lời, Hoàng đế giận dữ ném nắp chén trà trong tay vào người Lục Dự, nước trà nóng bỏng lập tức làm ướt sũng y phục của hắn, những mảnh vỡ bắn lên làm trầy xước trán của Lục Dự.
"Láo xược! Lục Dự, ngươi có phải cậy vào việc Trẫm coi trọng ngươi, mà nghĩ rằng Trẫm không dám giết ngươi không?! Lời Trẫm nói ra là vàng ngọc, há để cho ngươi chất vấn."
"Thần không dám."
Giọng nói của Lục Dự trầm thấp khàn khàn, trong khoảnh khắc hắn chậm rãi ngước mắt lên, đôi hốc mắt đã đỏ hoe, đôi mắt dài hẹp ngập tràn hơi nước, nốt ruồi nhỏ dưới mắt hắn càng trở nên rõ rệt.
Hoàng đế hít một hơi thật sâu, trong ánh mắt thoáng chốc hiện lên dáng vẻ của Thẩm Nặc mười mấy năm trước, khi bà đang phủ phục dưới đất cầu xin ông, để bà được quay về thu dọn thi thể cho Lục Ngạn.
Hai mẹ con họ quả thực như được đúc ra từ một khuôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!