Chương 14: Bởi vì nàng quá thơm

Nắp chén trà trong tay Vân Vãn đột ngột rơi xuống thảm, tiếng động trầm đục phá tan sự tĩnh lặng trong phòng. Đôi mắt nàng lập tức ửng hồng, ngây người đứng tại chỗ: "Thế tử... Ngài đang nói gì vậy?"

Lục Dự thần sắc uể oải, lặp lại: "Hôm qua là mùng một, tại sao nàng không đến tìm ta?"

Nỗi uất ức trong lòng Vân Vãn tức thì dâng trào, hốc mắt đong đầy nước mắt, nàng vê vê ngón tay, nhỏ giọng nói: "Ngài... không phải ngài ghét ta sao? Ta liền không đến trước mặt ngài để làm ngài chướng mắt nữa."

Lục Dự cau mày, dường như đang suy nghĩ.

Hắn ngước đôi mắt hơi say, lạnh mặt lắc đầu, nói một cách rành mạch từng chữ: "Không có ghét nàng."

Vân Vãn nhận ra Lục Dự thực sự đã say rồi, bèn bấm ngón tay, yếu ớt lên tiếng cáo buộc.

"Vậy nếu Ngài không ghét ta, tại sao mỗi khi thấy ta ngài luôn có vẻ không vui? Ngài không cho ta hầu hại, lúc dọn thức ăn thì né tránh, lúc thay y phục cho ngài cũng không cho, tại sao ngài lại hung dữ với ta như vậy?"

Lục Dự nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, lời nói thốt ra khiến đôi gò má của Vân Vãn lập tức đỏ bừng.

"Bởi vì nàng quá thơm."

Rõ ràng là một câu nói đầy vẻ phong lưu, nhưng Lục Dự lại ngồi ngay ngắn bên mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, giọng trầm thấp, giống như một học sinh đang trả lời câu hỏi của thầy giáo trong lớp học vậy.

Gương mặt Vân Vãn bỗng chốc đỏ rực: "Ngài... Ngài có biết mình đang nói gì không?"

Lục Dự gật đầu một cách nghiêm túc.

"Ta hỏi gì, ngài cũng sẽ trả lời ta chứ?"

"Sẽ."

Vân Vãn hỏi ra câu hỏi chôn giấu sâu nhất trong lòng, nàng dồn dập hỏi: "Ngài thật sự không nhớ ta sao?"

Lục Dự lắc đầu: "Trước đây ta chưa từng gặp nàng."

Quả nhiên, vẫn là như vậy.

Vân Vãn dụi dụi đôi mắt sắp rơi lệ, nhỏ giọng nói: "Không còn sớm nữa, ta đưa ngài về phòng."

Lục Dự với thân hình rộng lớn ngồi trên giường, Vân Vãn đã không thể kìm nén được nỗi uất ức trong lòng, nàng muốn nhào vào lòng hắn, lắng nghe nhịp tim của hắn và cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn.

Nhưng hiện tại nàng chỉ có thể nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay hắn, kéo hắn đứng dậy khỏi giường.

"Không về, ở lại chỗ nàng."

Lục Dự lạnh lùng rút cánh tay lại, giọng nói lại mang theo một chút uất ức khó lòng nhận ra.

Vân Vãn không thể tin nổi hỏi lại: "Thật sao?"

Lục Dự có lẽ đã mất kiên nhẫn nên không trả lời.

Cảm xúc của Vân Vãn đêm nay giống như những con sóng trong cơn bão lớn, lúc lên lúc xuống, cho đến tận bây giờ nàng vẫn cảm thấy như mình đang bước vào một giấc mộng đẹp.

Nàng ngước mắt cẩn thận quan sát đôi mắt của Lục Dự, khẽ nói: "Ta đi lấy đồ ngủ cho ngài nhé?"

Lục Dự gật đầu, nhìn theo Vân Vãn rời khỏi phòng.

Hắn cứ thế tĩnh lặng ngồi bên giường chờ Vân Vãn quay lại, đôi mắt không rời khỏi cửa phòng. Bất chợt, từ phía sau dường như có thứ gì đó nắm lấy túi thơm bên hông hắn.

Hắn chậm rãi quay đầu lại, một đứa trẻ sơ sinh không biết đã thức dậy từ lúc nào đang bò trên giường, ngón tay móc vào dây tua rua trên túi thơm, khuôn mặt tròn trịa nhỏ nhắn lộ ra một nụ cười phấn khích, cười đến mức nước dãi chảy ròng ròng, miệng kêu "a a" không ngừng.

Đúng là một đứa trẻ lem luốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!