Chương 11: Ta cảm thấy bản thân mình ở phương diện kia dường như đã xảy ra vấn đề rồi

Lục Dự không nói gì, nhưng trái tim Vân Vãn lại thắt lại một nhịp. Nàng ngượng ngùng thu tay về, lùi lại một bước, giữ khoảng cách hơi xa với Lục Dự.

Vân Vãn nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang run rẩy của mình, lòng tràn đầy lo sợ. Khi nàng thấy Diêu cô cô với gương mặt lạnh lùng tiến lại gần, nàng vội vàng cúi thấp đầu, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt rơi xuống đất.

Diêu cô cô bước đến bên cạnh Lục Dự, cung kính nói: "Nếu Thế tử đã không cần nàng hầu hạ, vậy thì..."

Lục Dự khẽ giơ tay ngắt lời bà ta, nhàn nhạt nói: "Không cần thiết, cứ để nàng ở lại hầu hạ đi."

Vân Vãn đột nhiên ngẩng đôi mắt còn đẫm lệ lên, nhìn vào góc nghiêng của Lục Dự. Đôi môi mỏng của hắn mím thành một đường thẳng, gương mặt lạnh lùng như băng sương, nhưng chính vì lời khẩn cầu của nàng mà hắn đã đổi ý.

Chàng vẫn còn đau lòng cho mình. Chàng nhất định sẽ nhớ lại những chuyện cũ của hai người.

Vân Vãn đã kìm nén bấy lâu, nàng giống như một cây nấm mọc trong góc tối ẩm thấp, hoàn toàn dựa vào đứa con để chống đỡ mới không gục ngã. Nàng đã không còn nhà nữa rồi, nàng không thể mất thêm Lục Dự nữa.

Bất chợt, một tiếng ho nhẹ vang lên làm đứt quãng dòng suy nghĩ của Vân Vãn. Nàng theo bản năng nhìn đi chỗ khác, chỉ thấy ánh mắt của Diêu cô cô sắc lẹm như dao, nàng vội vàng hít sâu một hơi, tiến về phía trước khom người, nhỏ giọng hỏi: "Thế tử muốn dùng món gì ạ?"

Trên bàn tròn bày bốn món mặn, một món canh và một đĩa điểm tâm nhỏ. Món cá vược hấp rắc hành hoa tỏa ra hương thơm thanh đạm của nước tương, món rau xào ngũ sắc gồm năm sáu loại rau tươi, canh gà hầm thuốc bắc mang theo vị đắng nhẹ của dược liệu, và thịt dê thái lát mỏng đi kèm với nước xốt thanh khiết.

Vân Vãn đều không thích những món này, chúng quá thanh đạm, gần như không có hương vị đậm đà nào cả.

Diêu cô cô thản nhiên nói rằng đây mới chính là bữa trưa đúng chuẩn của gia đình quyền quý, bởi "ăn quá no, túng dục, hỷ nộ bất thường chính là căn nguyên của bệnh tật".

Vân Vãn thắc mắc: "Nếu có người thiên sinh đã thích vị chua ngọt thì sao?"

Diêu cô cô khẽ nhướng mày, đáp lại đầy ẩn ý: "Trong chốn hào môn, gia chủ là người đứng đầu, là đại diện cho cả gia tộc, lễ nghi không thể bỏ. Thế tử từ năm mười tuổi đã trở thành gia chủ, gánh vác vinh quang của cả phủ Tuyên Bình Hầu, ngài ấy đều có thể thích nghi được, những người khác tự khắc phải noi theo".

Vân Vãn không hiểu vinh quang của phủ hầu là gì, nàng chỉ biết A Dự của nàng không thích những thứ này. hắn ấy thích vị chua. Dù là quả dại trên núi phía sau làng, bát bún cua ngoài chợ, hay miếng mận khô mà bà lão hàng xóm cho khi nàng đang mang thai Tiểu Bảo, hắn ấy đều rất thích.

Khi nàng hoàn hồn nhìn lại, Lục Dự trước mặt đang cầm đũa bằng tay thuận, ung dung gắp thức ăn, cử chỉ lễ độ chừng mực. Lúc này, hoàn toàn không thể nhìn ra được sở thích thực sự của hắn.

Vân Vãn khẽ khom người, dùng đôi đũa gỗ mun gắp một miếng thịt cá trắng ngần đặt vào đĩa của Lục Dự, nhưng vô tình lại chạm vào vai hắn.

Lục Dự dường như theo bản năng khẽ né tránh, đôi môi mím chặt, gương mặt thoáng hiện lên một tia u tối. Trái tim Vân Vãn hẫng một nhịp, đôi mắt nàng tức khắc đỏ hoe.

Nàng cảm thấy một chút tủi thân dâng lên, nhưng khi nàng định thử xích lại gần Lục Dự một lần nữa theo bản năng, hắn lại né tránh thêm lần nữa. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng hai cánh tay, dù nàng có tiến lại gần thì cũng chẳng đáng là bao, vậy mà hắn lại tỏ ra chán ghét đến thế.

Nhìn sắc mặt Lục Dự ngày càng lạnh lùng như băng sương, trái tim Vân Vãn trong phút chốc rơi xuống đáy vực. Lục Dự bưng chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm rồi nhạt nhẽo nói: "Ta dùng xong rồi, nàng lui xuống đi".

Vân Vãn nhìn bộ dạng đuổi khách của Lục Dự, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn.

Hắn ghét nàng đến vậy sao?

Hay là trên cơ thể nàng có mùi hương gì khó ngửi chăng?

Thực ra là có.

Một làn hương xà phòng sạch sẽ hòa quyện cùng mùi sữa ngọt ngào cứ quẩn quanh mãi nơi cánh mũi Lục Dự. Chỉ cần nàng nhích lại gần một chút, mùi hương ấy lại càng thêm nồng nàn. Lục Dự không tự chủ được mà muốn xích lại gần nàng, muốn thân mật với nàng hơn.......

Đêm khuya thanh vắng,

"Chàng thực sự muốn thành thân với thiếp sao?"

Một giọng nữ dịu dàng đầy gấp gáp vang lên từ phía sau Lục Dự. Thấy hắn không nói lời nào, nàng bất ngờ ôm lấy thắt lưng hắn từ phía sau, những giọt nước mắt ấm nóng làm ướt đẫm cả vạt áo sau lưng hắn.

Hắn quay người lại, thấy Vân Vãn chỉ mặc một lớp sa mỏng màu tím nhạt, đôi chân trần đứng trên nền gạch lạnh lẽo, đôi bàn chân ngọc ngà đã bị đông lạnh đến đỏ bừng.

Cơ thể hắn dường như đã hành động nhanh hơn cả lý trí, khoảnh khắc hắn bế bổng nàng lên, cánh tay trắng ngần như mỡ đông của Vân Vãn đã vòng qua ôm lấy cổ hắn. Mùi hương sữa ngọt ngào ấy ngay lập tức bao vây lấy toàn thân hắn.

Vẫn là bức màn màu đỏ thắm ấy, nó vẫn khẽ đung đưa trong gió.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!