Một buổi sáng, tâm trạng của Thế tử không tốt, hạ nhân ở Lan Đình Hiên chỉ đành cẩn thận hầu hạ. Mãi cho đến khi tận mắt thấy Thế tử dùng xong bữa sáng, ăn mặc chỉnh tề tiến cung, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, chưa đầy một canh giờ sau khi Lục Dự vào cung, một chiếc kiệu nhỏ màu xám từ trong cung đã đi thẳng về phía phủ Tuyên Bình Hầu.
Dạo gần đây Tiểu Bảo thường xuyên quấy khóc không thôi, có lẽ là do đang mọc răng mới. Cả ngày cậu bé cứ bám lấy chiếc khăn gấm mà ch** n**c miếng, trông chẳng khác nào một chú mèo con.
Thằng bé bám người đến mức không thể rời nửa bước. Chỉ khi có Vân Vãn ở bên cạnh, "cục bột nhỏ" ấy mới chịu bò vào lòng nàng, đôi cánh tay như đốt ngó sen ôm chặt lấy cổ mẹ, đôi mắt tròn xoe mới lộ ra ý cười.
Tình mẫu tử có thể khiến Vân Vãn ôm con mãi, nhưng cánh tay nàng cũng có giới hạn. Vân Vãn vừa mới đặt Tiểu Bảo vào nôi, nhóc con đã bắt đầu gào khóc thảm thiết, đôi mắt ướt đẫm đầy vẻ ủy khuất, cái miệng nhỏ mếu máo sắp sửa khóc lớn.
"Ngoan nào, đừng để nương ôm nữa, tay nương sắp gãy rồi, con ngoan ngoãn nằm xuống nhé?" Vân Vãn dỗ dành.
Viên Viên vừa lắc trống bỏi, Vân Vãn vừa xoa bóp cánh tay, vừa khẽ hát ru. Cả căn phòng rơi vào một mớ hỗn độn.
Bất chợt, một nhóm hạ nhân ăn mặc chỉnh tề nối đuôi nhau đi vào. Vân Vãn vội vàng ôm lấy Tiểu Bảo, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác: "Các người vào đây làm gì?"
Không một ai trả lời, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Trái tim Vân Vãn hẫng đi một nhịp, tứ chi trong phút chốc trở nên lạnh toát.
Đột nhiên, một giọng nói già nua, cổ hủ truyền vào từ bên ngoài cửa:
"Ngươi chính là thông phòng của Thế tử?"
Vân Vãn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên mặc cung trang màu xanh lục đậm đang đứng đối diện với nàng.
"Ta là giáo dưỡng cô cô trong cung, ngươi cứ gọi ta là Diêu cô cô là được. Bệ hạ đặc biệt phái ta đến đây để dạy bảo quy củ cho thông phòng của Thế tử".
Diêu cô cô nói năng vô cùng khuôn mẫu, cứng nhắc. Ánh mắt bà ta giống như chiếc kéo của thợ may, không ngừng soi xét cơ thể nàng từ trên xuống dưới. Khi nhìn về phía Tiểu Bảo đang nằm trong lòng nàng, sâu trong đáy mắt bà ta còn thoáng hiện lên một tia khinh miệt khó nhận ra.
Bà ta đứng thẳng lưng, tiếp tục nói: "Ngươi tuy là người phụ nữ đầu tiên của Thế tử, nhưng đừng mơ tưởng rằng có được sự sủng ái của Thế tử thì có thể một bước lên mây. Dù là thông phòng hay thị thiếp, xét cho cùng vẫn chỉ là nô tì". "Sau này không chỉ phải hầu hạ Thế tử, mà ngay cả trước mặt Thế tử phi cũng phải luôn túc trực hầu hạ, chớ có nảy sinh những tâm tư không nên có".
Tâm tư không nên có sao?
Còn phải trơ mắt nhìn Lục Dự cưới người khác sao?
Trái tim Vân Vãn trong phút chốc như bị dao cùn cứa vào, nàng ôm chặt lấy đứa con, không biết nên nói gì.
"Thấy ngươi vốn là con nhà lành, không hiểu quy củ cũng là lẽ thường tình. Sau này hãy học tập cho tốt theo ta, nhất định phải hầu hạ Thế tử cho chu đáo".
Diêu cô cô chỉ tay về phía đám người hầu xung quanh và ra lệnh: "Đem hết đồ đạc của nàng ta dọn đến viện của Thế tử".
"Từ nay về sau, ngươi sẽ ở lại trong viện của Thế tử để tiện bề hầu hạ, từ sinh hoạt thường ngày cho đến chuyện chăn gối đều phải phục vụ cho tốt".
Có thể dọn vào viện của Lục Dự sao? Như vậy là có thể gặp chàng mỗi ngày rồi.
Hàng chân mày của Vân Vãn tức khắc giãn ra, trái tim đập nhanh đến mức phát hoảng, nàng cắn chặt đôi môi hồng, một nét cười đã âm thầm lộ ra. Kể từ sau lần bị người khác hãm hại, nàng không còn dám đi lại lung tung trong phủ đệ sâu thăm thẳm này nữa. Mấy ngày nay ngay cả bóng dáng của Lục Dự nàng cũng không nhìn thấy, nàng cảm giác mình giống như đã bị lãng quên tại nơi đây.
Chát—— Bốp——
Bất chợt, một âm thanh sắc lẹm cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Vãn. Diêu cô cô tay cầm một chiếc roi mây cực mảnh, vẻ mặt nghiêm nghị đập mạnh xuống bàn, quát mắng: "Ngươi vui mừng cái gì? Thân là nô tì thì chớ có nảy sinh những tâm tư không nên có".
Vân Vãn mím môi, không dám nói lời nào.
Đây là lần đầu tiên Vân Vãn bước vào Lan Đình Hiên. Những hàng hiên chạm trổ cổ kính trang nghiêm vừa yên tĩnh vừa sâu hun hút, hương thơm thanh khiết của rừng trúc thấm đẫm lòng người, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đủ loại hoa lan quý hiếm, tựa như khung cảnh trong những bức cổ họa.
Nơi đây yên bình mà lại có phần quạnh quẽ. Vân Vãn đưa mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Lục Dự trong sân viện.
Bỗng nhiên, một tiếng xé gió vang lên, chân nàng ngay lập tức trở nên nóng rát và đỏ ửng, đôi mắt trong phút chốc ngập tràn nước mắt.
"Đây chính là bài học đầu tiên ta dạy ngươi hôm nay —— ở trong viện của chủ tử, không được nhìn ngó lung tung".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!