Edit: Dờ
Cố thiếu soái đánh thắng trận, điều này khiến không khí của cả Tứ Cửu Thành sôi nổi hẳn lên, đi trong khuôn viên trường, gần như tất cả mọi người đều thảo luận chuyện này, cũng bởi vậy mà Cố Kỵ trở thành tấm gương sáng trong lòng các sinh viên trẻ tuổi.
Hơn nữa Cố Kỵ rất là đẹp trai, đến nay vẫn độc thân.
Giữa bầu không khí đó, Lâm Nguyễn thi cuối kỳ xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị cho kỳ nghỉ đông. Mạnh Chân không nỡ xa Lâm Nguyễn, cậu đành phải hứa giữ liên lạc suốt kỳ nghỉ đông, hẹn Mạnh Chân ra ngoài chơi.
Giữa đám sinh viên bàn tán rôm rả về kỳ nghỉ đông, Lý Minh Văn có vẻ rất khác biệt, chỉ im lặng thu dọn sách vở.
Xe của Thế Ninh dừng ở trước cổng, anh nhìn theo đám sinh viên không rời mắt. Đám sinh viên xấp xỉ tuổi nhau này đều mặc đồng phục học sinh màu đen, lưng đeo cặp sách đựng đồ. Lâm Nguyễn cũng ở trong số đó, cậu khoác một chiếc bành tô bên ngoài đồng phục, đây là áo Trạm Hi mới làm cho Lâm Nguyễn, mặc lên khiến dáng người thêm cao ráo nhanh nhẹn.
Lâm Nguyễn ngồi lên xe, xe khởi động rồi từ từ xuyên qua đám đông.
Có một chiếc xe bò dừng ở ven đường cách cổng đại học một đoạn, người đàn ông đứng tuổi ngồi xổm bên cạnh. Lý Minh Văn xách túi lớn túi nhỏ đi ra, người đàn ông vội vã đón lấy. Lý Minh Văn không cho ông ấy xách túi, hắn ta sợ ông ấy làm bẩn đồ.
Người đàn ông ngượng ngập thu tay lại, vừa nhìn Lý Minh Văn vừa nói: "Chỉ có vài món đồ thế này thì để bố vác cho, cần gì phải thuê xe cho tốn tiền..."
Lý Minh Văn không muốn nhiều lời, hắn ta cảm thấy mỗi một người lui tới đều đang nhìn mình, thậm chí hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn xem ánh mắt họ đang chứa điều gì, khinh thường hay ghét bỏ? Lý Minh Văn cảm thấy lưng như bị kim chích, hắn ta ngắt lời người đàn ông, "Được rồi bố, mau đi thôi."
Lúc Lâm Nguyễn về thì Trạm Hi xuống tầng, hắn mặc tây trang, chắc là định ra ngoài. Bộ tây trang cắt may vừa vặn tôn lên dáng người xuất sắc và vô cùng nổi bật của hắn.
Hắn nhìn Lâm Nguyễn, đôi mắt kia như chứa đựng cả trăm sông nghìn núi, lần nào Lâm Nguyễn cũng thất thần vì ánh mắt của hắn.
"Nghỉ rồi?" Trạm Hi hỏi.
Lâm Nguyễn gật đầu, Trạm Hi lấy một cái hộp nhung trong túi áo choàng ra, "Quà cho cậu."
Lâm Nguyễn nhận lấy nhưng không mở ra xem ngay, Trạm Hi lướt qua cậu rồi đi ra ngoài. Lâm Nguyễn quay lại, chỉ kịp nhìn thấy sườn mặt hắn khi lên xe.
Lâm Nguyễn quay về phòng, cậu mở cái hộp nhung kia ra, bên trong đựng một chiếc đồng hồ quả quýt. Nó làm bằng bạc, cầm trong tay có cảm giác nằng nặng, dây đồng hồ cũng là xích bạc mảnh, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Lâm Nguyễn ấn nút, đồng hồ bật mở, trên bề mặt được khảm mấy viên kim cương nhỏ, kim đồng hồ thì thuôn dài màu đen, kết hợp với nhau tạo ra cảm giác đẹp đẽ đầy độc đáo.
Sau lưng chiếc đồng hồ thì khắc một dòng chữ cách điệu, là chữ Latin.
An der Quelle saß der Knabe.
Đây là câu đầu tiên trong bài "Der Jüngling am Bache" của Schiller. Lâm Nguyễn đọc đi đọc lại mấy lần, vẫn không hiểu hàm ý trong đó là gì. [1]
[1] Der Jüngling am Bache (Thiếu niên bên dòng suối) của Friedrich von Schiller, phổ nhạc bởi Franz Peter Schubert, câu đầu là "Có một thiếu niên ngồi bên dòng suối".
Cậu nâng niu chiếc đồng hồ, cúi xuống ghé sát tai vào nghe, kim đồng hồ liên tục phát ra tiếng "lách cách, lách cách".
Lâm Nguyễn chăm chú nghe, cảm thấy từng giây lướt qua tai mình như thể thời gian đang trôi chậm lại.
Đến tháng Chạp, chuyện này chuyện kia nối đuôi nhau kéo tới. Mùng Một vương phủ tới mời một lần, mùng Tám tới đưa cháo lại mời lần nữa. Trạm Hi đều không nhận lời, hắn bận bịu việc hạch toán sổ sách cuối năm, còn phải lên kế hoạch kinh doanh cho mùa xuân năm sau.
So với hắn thì Lâm Nguyễn rảnh rỗi hơn nhiều, ngày nào cậu cũng chỉ cần quét tước phòng Trạm Hi. Trạm Hi ở nhà thì cậu đi theo hắn, Trạm Hi không ở nhà thì tùy cậu làm gì cũng được. Chỉ cần cậu không lượn lờ trước mặt bác Đông, ông ấy chẳng rảnh mà dạy bảo cậu.
Thoắt cái đã đến 23 tháng Chạp, sau ngày hôm nay là Trạm Hi không ra cửa nữa. Bởi vì sau hôm nay sẽ có rất nhiều người tới thăm hỏi hắn, có người làm ăn, có người quen cũ của lão vương gia, đều cần Trạm Hi ở nhà tiếp đãi.
Mẹ Tào đã nấu xong kẹo ông Táo [1] từ sớm, mùi hạt mè và mạch nha hòa quyện vào nhau. Mẹ Tào để mấy món kẹo ở bên ngoài cả đêm, đến sáng thì thành hình. Một mâm kẹo hình dài, mỗi thỏi nặng khoảng hai lạng được xếp chỉnh tề, còn một mâm kẹo hình dưa tròn. Mẹ Tào dọn lên xong thì còn rắc giấy đỏ, nhìn rất có không khí tết.
[2] :
Hôm qua A Nguyệt cũng làm đông một ít kẹo, không cầu kỳ cho lắm, hình thỏ hình cáo, hình gì cũng có, cắn vào rất xốp giòn và thơm phức.
A Nguyệt chia cho Lâm Nguyễn một ít, hai người đứng sang một bên cắn răng rắc.
Buổi tối lại càng thịnh soạn, mẹ Tào làm một mâm đồ ăn, Lâm Nguyễn giúp bày bát đũa lên bàn. Thế Ninh đem về mấy chai rượu ngon, có cả rượu nhẹ vị hoa quả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!