Edit: Dờ
Lâm Nguyễn dẫn Mạnh Chân vào nhà, bác Đông ở phòng khách, vừa lúc trông thấy hai người.
"Đây là Mạnh Chân, bạn học của cháu." Lâm Nguyễn giới thiệu với bác Đông xong thì quay ra nói với Mạnh Chân, "Đây là bác Đông quản gia."
Mạnh Chân nói: "Cháu chào bác ạ, cháu là Mạnh Chân, bạn học của Lâm Nguyễn."
Bác Đông gật gù nói: "Mời ngồi."
Mạnh Chân là khách, bác Đông sẽ không làm trái lễ nghĩa.
Lâm Nguyễn và Mạnh Chân ngồi xuống sofa, A Nguyệt bưng trà ra, Mạnh Chân lịch sự nói cảm ơn.
"Vào nhà thấy ấm hơn phải không." Lâm Nguyễn hỏi, "Trong nhà thường chuẩn bị Bích Loa Xuân để đãi khách, không biết cậu có uống quen không."
"Ngon mà." Mạnh Chân bưng trà lên uống một hớp, "Ở đây khác với tưởng tượng của tớ quá."
Lâm Nguyễn cười nói: "Cơ bản là như vậy, nếu cậu muốn đi thăm nữa thì tớ sẽ dẫn cậu ra vườn hoa, đằng sau còn có một nhà kính trồng hoa khá đẹp."
Không đợi Mạnh Chân đáp, Trạm Hi đã đi xuống từ trên tầng. Lâm Nguyễn thấy hắn thì vội đứng dậy, Mạnh Chân cũng đứng lên theo.
"Tiên sinh," Lâm Nguyễn giới thiệu với hắn, "Đây là bạn học của em, Mạnh Chân."
Trạm Hi nhìn Mạnh Chân, "Nhị thiếu gia của tiệm tơ lụa Như Ý, đã từng nghe danh. Gia phong nhà họ Mạnh rất đoan chính, Nhị thiếu gia trông cũng rất khí phách."
Mạnh Chân nghe thấy tên nhà mình thì lập tức đứng thẳng lưng.
"Trạm tiên sinh, rất vui được gặp ngài."
Lâm Nguyễn liếc mắt nhìn Mạnh Chân, không hé răng.
Trạm Hi rất khách sáo, "Mạnh Nhị thiếu gia khách khí rồi, nếu không chê thì để Lâm Nguyễn dẫn cậu đi thăm thú xung quanh, tôi không tiếp khách, xin cậu lượng thứ vì chiêu đãi không chu đáo."
Dứt lời, Trạm Hi lên tầng, dường như hắn thực sự đi xuống chỉ để chào một câu.
Hắn vừa đi, Mạnh Chân cũng thở phào một hơi. Khí chất của Trạm Hi quá áp lực, Mạnh Chân phải cố gồng mình lên để không làm nhà mình mất mặt.
Lâm Nguyễn nhận ra Mạnh Chân không tự nhiên, nói: "Hay là chúng ta lên phòng tớ đi."
Mạnh Chân gật đầu.
A Nguyệt vừa lúc đi ra nói với Lâm Nguyễn: "Phòng cậu dọn lên trên tầng, ở cuối hành lang ấy."
Lâm Nguyễn nhìn lên tầng, hôm qua Trạm Hi nói muốn đổi phòng cho cậu, không ngờ đã đổi xong xuôi cả rồi.
Lâm Nguyễn dẫn Mạnh Chân lên tầng, phòng của cậu ngay cạnh phòng Trạm Hi, lúc đi ngang qua phòng hắn, hai người đều vô thức đi thật khẽ.
Đẩy cửa ra là nhìn thấy sofa và bàn trà, gian trong và ngoài ngăn cách nhau bởi một tấm rèm. Bên trong có giường, tủ quần áo và bàn học, bàn học đặt dưới cửa sổ có treo rèm màu xám tro, thoạt nhìn rất sang trọng.
Mạnh Chân nhìn quanh, không khỏi thở dài: "Phòng của cậu rộng thật, to hơn cả phòng tớ."
Dưới sàn trải thảm mềm, đèn trên trần nhà đơn giản nhưng sáng bừng. Bên cạnh sofa có một cái bàn cao, bên trên đặt một chậu sứ màu hồng trồng cây cảnh xanh mướt.
Mạnh Chân càng xem thì vẻ mặt càng nghiêm túc, "Cậu nói thật cho tớ biết, cậu thật sự là đầy tớ ở Lan công quán?"
Lâm Nguyễn gật đầu, Mạnh Chân không tin, "Đầy tớ nhà ai mà có đãi ngộ tốt thế này? Hơn nữa rõ ràng tớ nghe người kia gọi cậu là tiểu tiên sinh!"
"Đó là vì đang ở bên ngoài, anh Thế Ninh nể mặt tớ." Lâm Nguyễn nói, "Tớ thật sự là đầy tớ ở Lan công quán, tiên sinh đối xử với ai cũng rất tốt, A Nguyệt muốn đi học làm bánh kiểu Tây, thế là được đi học ngay, Thế Ninh còn theo tiên sinh ra nước ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!