Chương 52: (🥩) - Lâm Tiểu Nguyễn: Tầng ba phiêu lưu ký =)))

Edit: Dờ

Căn phòng trên tầng ba treo rất nhiều màn che màu đỏ, ban đêm kéo màn rồi mở đèn lên, những tấm màn ấy cứ như đã thành tinh, trêu đùa lòng người một cách vô cớ.

Lâm Nguyễn mặc một chiếc xường xám màu đen đan sợi vàng, nút áo cài quy củ tới tận yết hầu, bên dưới lại xẻ tà rất cao, lúc cậu quỳ trên sàn thì đôi chân trắng như tuyết lộ ra dưới lớp vải gấm đen.

Bên dưới chỗ xẻ tà, Lâm Nguyễn không mặc gì cả.

Trạm Hi ngồi cạnh giường, mặc áo sơ mi và quần dài đơn giản, ánh mắt đánh giá Lâm Nguyễn không hề che giấu.

Lâm Nguyễn ngẩng đầu nhìn hắn, Trạm Hi nhéo sau gáy cậu, Lâm Nguyễn nghe lời cúi đầu xuống, cởi quần của hắn rồi thả vật kia ra. Thực ra Lâm Nguyễn vẫn không thạo lắm, lúc ghé miệng vào chỉ biết chuyển động một cách vụng về.

Trạm Hi xoa tóc cậu, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi.

"Hời hợt quá." Hắn nói.

Lâm Nguyễn không biết phải làm sao, đành ngậm vật đó vào sâu hơn, nó lấp đầy miệng cậu, hơi thở của cậu chỉ còn lại mùi tanh nồng khiến người ta đỏ mặt.

Trạm Hi khẽ thở dốc một tiếng, nói: "Đừng chỉ ngậm không."

Lâm Nguyễn muốn chuyển động nhưng cậu không làm được, vì thế giận dỗi "ưm" một tiếng.

Trạm Hi dỗ dành cậu, "Bé ngoan." Vừa nói vừa ấn cổ Lâm Nguyễn xuống để thọc vào sâu hơn, bởi quá sâu nên chỗ yết hầu bị căng lên. Lâm Nguyễn thấy cổ họng khó chịu nên nuốt nước bọt, cổ họng co bóp không ngừng, gần như kích thích Trạm Hi tới mức hắn không nhịn nổi nữa.

Giọng của Trạm Hi trầm hơn rất nhiều, một tay hắn xoa cần cổ Lâm Nguyễn, tay kia vẫn ấn sau gáy cậu, ép cậu phải nuốt vào nhả ra.

Lúc Lâm Nguyễn được buông ra, trên mặt cậu toàn là nước, không biết là mồ hôi, nước mắt hay thứ gì khác.

Trạm Hi ôm cậu từ dưới sàn lên, Lâm Nguyễn vẫn còn ho sặc sụa, khuôn mặt đỏ ửng.

Cậu tách hai chân ngồi trên đùi Trạm Hi, vẫn chưa thể bình phục lại từ cảm giác khó thở.

Một tay Trạm Hi đặt trên eo cậu, tay kia mò vào chỗ xẻ tà.

Da thịt Lâm Nguyễn láng mượt mềm mại, đặc biệt là bên trong đùi, xoa nắn có cảm giác đẫy đà sướng tay.

Thứ trên người Trạm Hi chọc vào Lâm Nguyễn, dưới đó còn dính nước bọt của cậu. Nó ở phía dưới Lâm Nguyễn, khẽ đâm chọc cậu vài cái khiến cậu run rẩy.

Trạm Hi chỉ cọ bên ngoài lỗ nhỏ mà không đi vào, rất có nhẫn nại.

Hắn cúi đầu liếm hai điểm nhỏ trên ngực Lâm Nguyễn, cách lớp vải, cảm giác ướt át dần lan tràn. Trạm Hi mở nút áo xường xám bằng răng, vùi đầu vào mảng da thịt trước ngực cậu, say mê cắn mút.

Cơ thể Lâm Nguyễn rất nhạy cảm, vật bên dưới chiếc xường xám đã ngóc đầu dậy, chảy nước một cách đáng thương, khiến áo gấm đen bị ướt sũng cả một mảng.

"Tiên sinh," Tiếng thở dốc khe khẽ của cậu hơi mang chút yêu kiều, đó là thứ Lâm Nguyễn không tự nhận ra.

Trạm Hi không an ủi cậu, thậm chí còn lấy một sợi dây lụa buộc dương vật của cậu lại, nó khiến Lâm Nguyễn khó chịu, cậu vô thức cọ vào người Trạm Hi.

Trạm Hi hôn cậu, nói: "Em phải học cách lên đỉnh bằng phía sau."

Lâm Nguyễn sắp khóc mất, hoặc là đã khóc rồi, cậu không còn tỉnh táo được nữa. Trạm Hi đợi cho Lâm Nguyễn nuốt hết thứ ấy của mình, lúc đầu chỉ hơi đâm nhè nhẹ, dần dần động tác trở nên mãnh liệt, một chân của Lâm Nguyễn bị nhấc lên cao, bên dưới ngày càng bị đâm thọc mạnh hơn, cậu sắp không ngồi nổi nữa rồi.

Vào lúc này, giọng của Trạm Hi gợi cảm chết người, hắn hôn lên cần cổ xinh đẹp của Lâm Nguyễn, cắn vào yết hầu cậu.

Lâm Nguyễn túm chặt lấy áo Trạm Hi, bị đâm tới mức đầu óc quay cuồng, khoái cảm tới từ phía sau dâng lên như từng đợt sóng vỗ, phía trước lại bị buộc chặt không được phóng xuất.

"Tiên sinh... hức... tiên sinh..." Cậu muốn Trạm Hi cởi nó ra, nhưng không sao nói được thành lời.

Trạm Hi vừa rút sợi dây, Lâm Nguyễn lập tức bắn ra, không biết liệu có phải vì luôn trong trạng thái cao trào hay không, Lâm Nguyễn không bắn hết một lần mà bắn thành từng đợt, bắn ra theo sự kích thích tới từ phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!