Edit: Dờ
Năm nay Hoa tiên sinh trên dưới năm mươi, dáng người không cao lớn, là một ông già suốt ngày cười ha ha. Ông ấy tính tình dễ chịu, đam mê nghiên cứu, không màng thế sự, việc trong nhà toàn do Hoa thái thái lo liệu.
Hoa tiên sinh dạy học ở Thượng Hải, còn đồ đệ của ông lại rải khắp bốn phương, giống như Phương Trình Tắc, phần lớn không ở bên cạnh ông. Lâm Nguyễn là đệ tử duy nhất ở gần, nhà Hoa tiên sinh và Lâm Nguyễn cũng giúp đỡ lẫn nhau mà sống ở Thượng Hải, vượt qua thời gian loạn lạc, họ đã dựng nên tình hữu nghị rất sâu sắc.
Trước giờ Lâm Nguyễn chưa từng tiếp xúc với người như vậy, Phương Trình Tắc dạy cho cậu lý tưởng và khát vọng, mà Hoa tiên sinh, ông đã bất tri bất giác dạy cho Lâm Nguyễn cuộc sống là gì.
Người của thế hệ cũ luôn biết cách để sống thật thoải mái, thanh niên luôn cảm thấy cuộc đời này sao quá khổ, việc gì cũng không như ý, mà thế hệ trước thì lại tìm thấy sự thoải mái trong thời khắc gian nan. Giữa dòng chảy năm tháng, họ dần tìm cách giảng hòa với mọi người và với chính bản thân mình, luôn toát lên vẻ trầm lặng và tự tại mà thanh niên không bao giờ có.
Ăn cơm xong, Lâm Nguyễn và Hoa tiên sinh cùng thu dọn bàn ăn, Hoa thái thái bảo ông đi rửa bát. Một bậc thầy làm mưa làm gió trong lĩnh vực kiến trúc giờ đây chẳng khác gì những người đàn ông khác, nghe phu nhân nhà mình cằn nhằn mà không trả treo lấy một câu, thỉnh thoảng đùa vài câu để phu nhân cười. Hai vợ chồng đã sống như thế trong suốt ba mươi năm qua.
Ba mươi năm, đó là khoảng thời gian còn lâu hơn cả tuổi của Lâm Nguyễn, cậu không biết liệu sau này mình và Trạm Hi có được như vậy hay không.
Hoa tiên sinh nói với cậu, kết hôn cũng là một chuyện cần sự dũng cảm, tương lai không thể biết trước, cậu phải có dũng khí sẵn sàng cùng bạn đời đối mặt với rất nhiều năm tháng về sau.
Dũng khí, Lâm Nguyễn không thiếu nó, chỉ cần người ấy là Trạm Hi, tương lai dù tốt hay xấu thì cậu cũng không sợ hãi.
"Ngoài dũng cảm ra thì còn cần trách nhiệm." Hoa tiên sinh nói với Lâm Nguyễn, "Lúc còn trẻ thì thấy tình cảm nồng nàn, không biết rằng sau này tình yêu sẽ khô cạn. Nếu ngày ấy thực sự đến thì phải làm sao đây? Bỏ cuộc ư? Không được, bởi vì ban đầu em đã hứa hẹn một đời, em phải chịu trách nhiệm cả đời."
Lâm Nguyễn nhíu mày, Hoa tiên sinh thấy thế thì cười ha ha: "Câu này đúng là không được lãng mạn lắm nhỉ, người trẻ tuổi các em không thích nghe."
Lâm Nguyễn ngẫm nghĩ, nói: "Không có ngoại lệ sao ạ?"
"Đương nhiên là có ngoại lệ," Nói tới đây, Hoa tiên sinh rất hứng thú: "Giống như thầy và sư nương của em, hai chúng ta đã ở bên nhau được ba mươi năm rồi! Em không biết đâu, ba mươi năm trước, lần đầu tiên thầy nhìn thấy sư nương của em thì thầy đã ngẩn cả người vì quá xinh đẹp. Khi ấy thầy nghĩ, sao cô em này lại đẹp đến thế, nhất định phải lấy về làm bà xã!"
Hoa tiên sinh phấn khích đến nỗi buột miệng nói tiếng quê nhà. Lâm Nguyễn vừa nghe vừa nhớ tới Trạm Hi.
Lúc Trạm Hi không ở bên cạnh cậu, Lâm Nguyễn luôn rất dễ dàng nhớ tới hắn, chân trời có một đám mây hình thù kỳ lạ, cậu muốn chỉ lên đó cho Trạm Hi xem, tiếng sóng trên sông Hoàng Phố, cậu muốn nghe nó cùng Trạm Hi. Thỉnh thoảng có làn gió phất qua má cậu, nó cũng dịu dàng giống như Trạm Hi vậy.
Trạm Hi, cậu đọc đi đọc lại hai chữ này trong đầu, Trạm Hi.
Người môi giới mà cậu tìm đã mất tăm, một người khác đáng tin hơn thì đã lấy được vé tàu. Lâm Nguyễn dùng bốn thỏi vàng để đổi lấy bốn tấm vé tàu, môi giới bảo cậu, rạng sáng sẽ xuất phát, bảo cậu nên chuẩn bị sớm.
Lâm Nguyễn nói tin này cho Hoa tiên sinh, cả nhà Hoa tiên sinh bắt đầu thu dọn đồ đạc. Lâm Nguyễn về chỗ trọ, cũng bắt đầu dọn đồ. Bóng đêm yên lặng bao phủ lấy bến Thượng Hải, thành phố không ngủ này đã bị bao trùm trong bóng ma chiến tranh, chỉ có nước sông Hoàng Phố vẫn gợn sóng như không hề sợ hãi.
Cô chú Triệu nghe thấy tiếng động thì lên tầng, hỏi Lâm Nguyễn: "Con sắp đi rồi à?"
Lâm Nguyễn ngừng tay lại, gật gật đầu với họ, do dự một lát lại hỏi: "Cô chú có định đi không?"
Cô chú Triệu đều lắc đầu, "Cô chú phải chờ A Phúc trở về."
A Phúc là con trai của hai người.
Lâm Nguyễn không ở nơi nay ngay khi vừa đến Thượng Hải, lúc vừa đến cậu thuê một căn phòng khác, lúc ấy cậu còn ngây thơ, bị lừa tiền thuê nhà cũng không biết, nửa đêm còn bị đuổi ra ngoài.
Sau đó gặp được A Phúc trên đường, rồi thuê nhà của cô chú Triệu.
Lâm Nguyễn biết mình là một người rất may mắn, cậu gặp được rất nhiều người tốt.
Cô chú Triệu thu dọn đồ đạc giúp cậu cho đến tận khuya, xung quanh im ắng, ngay cả tiếng chó sủa cũng không có. Lâm Nguyễn nhét hai thỏi vàng xuống nệm chăn, xách rương đồ xuống tầng.
Thời thế loạn lạc khiến tình người càng thêm thắm thiết, cô chú Triệu tiễn cậu ra cửa, cô Triệu kéo tay cậu: "Con thuê nhà của cô chú cũng coi như có duyên. Sau này nếu còn đến Thượng Hải thì nhớ ghé thăm nhé."
Lâm Nguyễn gật đầu, cô chú Triệu vẫn đứng ở cửa nhìn cậu rời đi.
Gió trên bến cảng rất lớn, không chỉ có một mình Lâm Nguyễn muốn rời khỏi đây, người qua kẻ lại tấp nập, ai cũng mặc áo choàng dài và xách theo rương đồ, ai cũng vội vã.
Lâm Nguyễn nhìn thấy Hoa tiên sinh và Hoa thái thái, nhưng lại không thấy Hoa Anh đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!