Edit: Dờ
Thượng Hải và Tứ Cửu Thành là hai nơi hoàn toàn khác nhau, sự phồn hoa náo nhiệt ở đây vượt xa tưởng tượng của Lâm Nguyễn, chỉ nói riêng kiến trúc đã khác xa tứ hợp viện của Tứ Cửu Thành, kiến trúc ở Thượng Hải đa dạng hơn nhiều. Kiểu Anh, kiểu Hy Lạp, kiểu Gothic, rất nhiều loại hình kiến trúc khác biệt lại được xếp cạnh nhau ở hai bên đường, hình thành nên một phong cách kỳ thú.
Mà ở ngoài nơi ấy, trong những con hẻm nhỏ thì tràn đầy hơi thở của cuộc sống dân thường, những người dân ngồi bên đường hóng gió, trẻ con chạy đuổi nô đùa, hơi nước bay lên từ ấm nước giữa mùa đông, tiếng chuông leng keng của xe đạp, họ tạo thành một bộ phận không thể thiếu của thành phố này.
Đây là tháng thứ sáu kể từ khi Lâm Nguyễn đến Thượng Hải.
Thượng Hải dường như không có mùa thu, mùa đông đến trong nháy mắt, lá cây rụng đầy đất, giẫm lên không nghe thấy tiếng vì chúng đều bị ướt. Mỗi lần như thế, Lâm Nguyễn luôn nhớ về mùa đông ở Tứ Cửu Thành, lá cây ở đó rất khô ráo, lúc giẫm lên sẽ có tiếng kêu xào xạc.
Lâm Nguyễn rất vất vả để thích ứng với mùa đông ở đây, cái giá buốt chui hẳn vào tận xương, vừa ẩm ướt lại vừa rét cóng.
Lâm Nguyễn kéo chặt áo rồi rẽ vào trong hẻm, cậu thuê một căn phòng ở hẻm Bình An, đó là một căn phòng trên tầng hai của nhà dân, cửa sổ đón ánh mặt trời, dưới bệ cửa sổ thì đầy dây leo trinh đằng ba chẽ.
Lâm Nguyễn đẩy cửa ra, chủ cho thuê là một đôi vợ chồng đã kết hôn nhiều năm, họ Triệu. Con trai họ trạc tuổi Lâm Nguyễn, mấy tháng trước được chiêu binh để lên tiền tuyến.
Trong sân có mấy bồn hoa đặt ở góc tường, trước cửa thì bày một cái đèn vàng nhỏ. Cô Triệu nghe thấy tiếng thì khoác áo đi ra, "A Nguyễn đấy à."
Giọng người miền Nam rất độc đáo, trước đây người ta hay tả là mềm mại uyển chuyển, nghe vào rất êm ái.
"Là cháu đây." Lâm Nguyễn vào cửa, nói chuyện với cô Triệu. Cô Triệu đã đến tuổi trung niên nhưng chỉ có một đứa con trai duy nhất, sau khi bị chiêu binh thì mất liên lạc hoàn toàn, chỉ trong một thời gian ngắn mà tóc bạc đi rất nhiều.
"Con vẫn hỏi thăm tin tức phía Bắc đấy à?" Cô Triệu hỏi.
Lâm Nguyễn gật đầu, tháng Sáu năm trước cậu xuôi nam xuống Thượng Hải, tốn ba tháng để ổn định cuộc sống, vốn tưởng tất cả đã đi vào quỹ đạo, kết quả là chiến tranh nổ ra một cách rất bất ngờ.
Thượng Hải không phải tiền tuyến, lúc đầu cũng không ảnh hưởng nhiều, nhưng sau đó Nam Bắc đã cắt đứt liên lạc, xe lửa bị quân đội trưng dụng, Lâm Nguyễn cũng bị kẹt lại ở Thượng Hải.
"Hay là con ra bến tàu coi thử." Cô Triệu nói: "Sáng nay nghe phong thanh ông Lưu đầu hẻm bảo, dạo này hình như có thuyền đi qua."
Lâm Nguyễn nhớ kỹ, cậu nói với cô Triệu: "Trời lạnh lắm, cô về nghỉ đi, cháu lên tầng đây."
Cô Triệu gật đầu, lại nói: "Dạo này không yên ổn, cứ đến đêm là lại nghe tiếng súng nổ, lần sau con nhớ về sớm chút, đừng chờ đến tối mịt mới về."
"Cháu biết rồi." Lâm Nguyễn đáp rồi đi lên tầng.
Cậu mở cửa ra rồi bật đèn trong phòng, phòng không rộng, chỉ bày một chiếc giường, một tủ quần áo, dưới cửa sổ đặt bàn học, trên đó có vài quyển sách và một chiếc đèn bàn.
Lâm Nguyễn buông đồ đạc trong tay xuống, kéo ghế ra ngồi vào bàn bắt đầu viết thư.
Bức thư này của cậu sẽ không được gửi đi, thư từ giữa Nam và Bắc đã bị cắt đứt gần nửa năm rồi, mà cậu đã mất liên lạc với Trạm Hi từ trước đó.
Sau khi Lâm Nguyễn xuôi Nam, Trạm Hi đã ra nước ngoài. Hắn đi một mình, Thế Ninh ở lại chăm sóc bác Đông và trông coi Lan công quán, còn Trạm Hi thì một mình đi khắp các nước. Hắn vẫn là thương nhân nổi danh quốc tế, nổi tiếng đến nỗi Lâm Nguyễn ở Thượng Hải mà vẫn nghe được tên của hắn.
Trừ lần đó, Lâm Nguyễn không có nhiều tin tức về Trạm Hi. Hắn đi khắp các nước mà không có chỗ dừng chân cố định, hôm nay làm ăn ở Mỹ, mai lại chạy sang Nga. Sau đó chiến tranh bùng nổ, Lâm Nguyễn cũng mất luôn liên lạc với Lan công quán.
Chiến tranh đã đến giai đoạn ngã ngũ, nghe nói tiền tuyến liên tiếp bại trận, ít ngày nữa, quân phiệt phía Nam sẽ rút khỏi Thượng Hải.
Mà hiển nhiên Thượng Hải đã rối loạn rồi.
Lâm Nguyễn còn chưa viết thư xong, đèn chớp hai cái rồi tắt hẳn. Gần đây luôn cắt điện cắt nước, dường như tài nguyên của Thượng Hải sắp không đủ dùng. Lâm Nguyễn bó tay, bèn cất phong thư rồi đi ngủ.
Tờ mờ sáng hôm sau, Lâm Nguyễn bị tiếng súng làm cho bừng tỉnh, cậu xuống giường mở cửa sổ ra nhìn, không khí lạnh và tiếng súng cùng xộc vào trong nhà. Lâm Nguyễn thở dài, cậu cảm thấy mình sắp quen với chuyện này rồi.
Lâm Nguyễn rửa mặt đánh răng xong, chào cô Triệu một tiếng rồi lại ra ngoài.
Cậu đã hẹn gặp người ta ở quán trà, lúc Lâm Nguyễn tới thì đã có người ngồi ở gần cửa sổ, là một người đàn ông trung niên hơi mập mạp, mặc tây trang và khoác áo bành tô, ông ta đang bưng một chén trà nóng.
Lâm Nguyễn đi qua đó, cậu mặc áo bông rất dày, quàng chiếc khăn màu xám quanh cổ. Nếu đây là Tứ Cửu Thành thì Lâm Nguyễn sẽ mặc áo khoác len dạ để ăn diện trong tiết thu đông, nhưng đây lại là Thượng Hải, Lâm Nguyễn thấy mình không chịu nổi cái kiểu rét buốt này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!