Chương 45: (Vô Đề)

Edit: Dờ

Đợi một lát không thấy ai đến, Lâm Nguyễn sợ rằng buổi xem mắt này sẽ rất tốn thời gian, cho nên mượn điện thoại của quán cà phê để gọi về nhà một tiếng. Gọi xong, cậu vào phòng vệ sinh một lát, lúc trở ra thì thấy có người ngồi đối diện Mạnh Chân.

Hình như là một cô gái, gương mặt rất ưa nhìn. Cô mặc một chiếc xường xám xanh, có lẽ do địa vị nên khi cô ngồi ở đó, toát lên khí chất cao quý như tuyết trên núi cao, chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn.

Thấy Lâm Nguyễn đi ra, cô gái nhìn cậu.

Mạnh Chân thấy Lâm Nguyễn, giới thiệu cô gái với cậu: "Đây là bạn của tôi, Lâm Nguyễn."

Cô gái khẽ gật đầu chào hỏi, Lâm Nguyễn cũng khách sáo đáp lễ lại.

Cậu vừa định ngồi xuống, Mạnh Chân đẩy cậu, "Gì nhỉ, cậu còn bận việc cơ mà? Cậu về trước đi! Cậu không cần ở đây với tớ đâu."

Lâm Nguyễn chưa kịp nói gì, Mạnh Chân lại ngồi trở về, cười toe toét với cô gái kia.

Lâm Nguyễn bĩu môi, lẩm bẩm nói: "Hừ, giờ thì sao không căng thẳng, sao không cần tớ ngồi lại nữa?"

Hiển nhiên Mạnh Chân thấy sắc quên bạn, Lâm Nguyễn đành phải đi dạo hiệu sách một mình, mua mấy quyển sách đem về nhà.

Bây giờ cậu làm trợ giảng cho Phương Trình Tắc, cũng coi như tìm hiểu trước về kiến thức của khoa kiến trúc. Cậu muốn đi theo Phương Trình Tắc để học tập, nhưng y nói mình đã không còn là một học giả chân chính nữa rồi, cho nên y gửi tư liệu về Lâm Nguyễn cho sư phụ của mình, để Lâm Nguyễn theo ông ấy học tập.

Trên tầng hai Lan công quán, Trạm Hi ngồi ở ghế tựa, Cố Kỵ đứng trước cửa sổ.

"Tình hình không ổn," Cố Kỵ nhìn Trạm Hi, "Sau khi phía Bắc phát hành tiền giấy thì kinh tế dần ổn định, phía Nam thấy thế cũng phát hành tiền giấy, nhưng lại phát hành vô tội vạ. Cứ để như vậy thì không tới nửa năm, kinh tế dưới ấy sẽ sụp đổ mất."

"Vùng ven biển phía Nam có nhiều bến cảng thông thương, không dễ gì sụp đổ như vậy. Lấy tình hình bây giờ mà nói, phía Nam vẫn sóng yên biển lặng." Trạm Hi nói.

"Chỉ là bề ngoài thôi," Cố Kỵ nói: "Anh là thương nhân, lẽ nào lại không nhận ra. Rất nhiều thương nhân miền Nam đã chạy lên phía Bắc, không phải dời việc làm ăn mà là dọn cả nhà lên. Điều đó có nghĩa là gì, loạn lạc cả rồi!"

Trạm Hi nhíu mày, "Ý cậu là sao?"

"Đó là một cơ hội," Cố Kỵ nghiêm túc nói: "Muốn bài ngoại thì trong nước phải ổn định trước đã, chắc chắn phải thống nhất quốc gia."

Trạm Hi im lặng một lát, hỏi: "Vậy thì, phải phát động chiến tranh hay là đàm phán?"

Trạm Hi luôn hỏi đúng vào vấn đề mấu chốt, đây cũng là chuyện mà Cố Kỵ thấy đau đầu nhất.

"Em muốn khai chiến." Cố Kỵ nói, "Chúng ta đang có ưu thế rất lớn."

Trạm Hi liếc nhìn anh ta, "Phương Trình Tắc không đồng ý phải không?"

Cố Kỵ gật đầu, "Anh ấy muốn đàm phán, anh ấy nói nội chiến là một kiểu tự tiêu hao, có thể sẽ khiến kẻ thù bên ngoài nhân cơ hội tràn vào. Nhưng em nghĩ, nếu như không thống nhất được trong nước..."

Cố Kỵ nhìn Trạm Hi, Trạm Hi thấp giọng nói: "Hai đầu đều là địch, tai họa ngập tràn."

Cố Kỵ gật đầu, lại hỏi: "Tam ca, anh thấy sao?"

Trạm Hi lắc đầu, "Tôi chỉ là thương nhân, tôi không thể cho cậu lời khuyên gì cả." Hắn nhìn Cố Kỵ, "Nhưng nếu cậu muốn phát động chiến tranh thì không cần lo lắng đến chi phí quân sự."

Lâm Nguyễn về đến nhà, phát hiện ra Cố Kỵ đang nói chuyện gì đó với Trạm Hi ở trong thư phòng, cậu về đúng lúc Cố Kỵ và Trạm Hi vừa bàn bạc xong.

Lâm Nguyễn mua một túi dâu tây anh đào, rửa sạch xong thì bày ra tô thủy tinh. Cậu ngồi trên sofa, vừa ôm tô thủy tinh ăn trái cây, vừa lật xem tạp chí tháng.

Cố Kỵ đi xuống thấy Lâm Nguyễn, nhớ ra gì đó, nói: "Thầy Phương của cậu bảo tôi nói với cậu, anh ấy sửa xong bản thiết kế của cậu rồi, để trong ngăn kéo ở văn phòng, lúc nào rảnh cậu cứ đi lấy."

Lâm Nguyễn gật đầu nói đã biết.

Cố Kỵ đi rồi, Trạm Hi xuống dưới tầng uống trà, thấy Lâm Nguyễn ngồi ở sofa thì hỏi: "Em ra ngoài với Mạnh Chân cơ mà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!