Edit: Dờ
Bởi Lý Minh Văn bị đuổi học nên mọi người đều chắc chắn về việc Lâm Nguyễn có chống lưng. Cũng vì thế mà tình trạng ở trường của Lâm Nguyễn khá hơn nhiều, không có người tự dưng bắt nạt cậu nữa. Ánh mắt họ nhìn Lâm Nguyễn luôn mang theo một chút kiêng dè. Mạnh Chân cười bảo, bây giờ Lâm Nguyễn chính là đại ca của đại học Yên Kinh.
"Hiền quá chúng nó leo lên đầu," Mạnh Chân nói: "Tiếng tăm không tốt cũng chẳng sao, quan trọng là không ai dám bắt nạt mình nữa, phải không?"
Mạnh Chân luôn luôn là người theo chủ nghĩa lạc quan, Lâm Nguyễn nói: "Họ không nói trước mặt thì sẽ nói sau lưng."
"Chúng nó có miệng thì cứ để chúng nó nói." Mạnh Chân nói: "Không nói trước mặt mình, không ảnh hưởng đến tâm trạng của mình là được."
Lâm Nguyễn không phải là một người cần sống trong sự vây quanh, cho nên thái độ lạnh nhạt của mọi người không ảnh hưởng đến cậu cho lắm, cậu chỉ hơi ám ảnh tâm lý vì chuyện của Lý Minh Văn, bình thường đâu có ai ngấm ngầm thù ghét sau lưng cậu đến thế.
Cuộc sống ở trường học của Lâm Nguyễn vẫn tiếp tục như thường, Phương Trình Tắc gọi cậu vào văn phòng, nói rằng tác phẩm của cậu đã vào được chung kết.
"Làm tốt lắm," Phương Trình Tắc cười nhìn Lâm Nguyễn, "Cậu rất có năng khiếu về thiết kế kiến trúc, ngay cả những người tôn sùng kiến trúc phương Tây cũng phải công nhận bản thiết kế của cậu rất tuyệt."
Lâm Nguyễn hơi ngại ngùng, cậu chưa từng được ai khen ngợi ngoài Trạm Hi.
Phương Trình Tắc lấy một phong thư từ trong ngăn kéo ra, "Tôi đưa bản thiết kế của cậu cho thầy của tôi xem, ông ấy nhận ra cậu là người mới nhập môn, nhưng bảo rằng cậu rất có năng khiếu. Đây là thư phản hồi của ông ấy." Phương Trình Tắc cười nói: "Sư phụ tôi là bậc thầy kiến trúc rất có tiếng, nhà ông ấy từng tham gia xây dựng vườn Viên Minh, gia đình có tiếng là học thức uyên thâm, rất ít người lọt được vào mắt xanh của ông ấy."
"Thật ạ?" Lâm Nguyễn hơi bất ngờ, Trạm Hi cũng từng cổ vũ cậu nhưng cậu cứ nghĩ hắn chỉ dỗ ngọt, nghe cho vui mà thôi. Bây giờ cả Phương Trình Tắc và thầy của y cũng công nhận cậu, điều này khiến Lâm Nguyễn cảm thấy thật sự vui sướng.
Phương Trình Tắc đưa phong thư cho Lâm Nguyễn, ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Dạo này cậu ở trường có ổn không?"
Lâm Nguyễn tỉnh táo lại từ niềm sung sướng, dần bình tĩnh lại, "Không ai bắt nạt em nữa, nhưng mọi người cũng bơ em luôn."
"Không cần lo nghĩ nhiều," Phương Trình Tắc nói với cậu: "Đối với cậu, họ chỉ là những người qua đường, trong số ấy tuyệt đối không ai có trình độ đạo đức và năng lực như cậu. Cứ để ý tới thái độ của họ thì thật là lãng phí thời giờ."
Lâm Nguyễn vừa cảm thấy Phương Trình Tắc nói rất có lý, vừa cảm thấy y không giống như trước kia nữa. Phương Trình Tắc của trước kia là một giáo sư kiến trúc cổ bị xa lánh, lúc nào cũng độc lai độc vãng mà vẫn thản nhiên như thường. Còn hiện tại, y như một thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, mũi kiếm và sự kiêu ngạo đều được thể hiện ra.
Không biết đã xảy ra chuyện gì mà khiến y để lộ sự sắc bén của mình như vậy.
Phương Trình Tắc viết địa chỉ và số điện thoại của mình xuống giấy, "Dạo này tôi sẽ không ở trường nhiều, nếu cậu có vấn đề gì thì cứ viết thư hoặc gọi điện thoại cho tôi."
Lâm Nguyễn đáp vâng, Phương Trình Tắc đi nghe điện thoại, một lúc sau thì cầm áo khoác ra ngoài.
Lâm Nguyễn về đến nhà, Trạm Hi không ở nhà, Thế Ninh không ra ngoài với hắn.
"Vương phủ xảy ra chuyện." Thế Ninh nói: "Tiên sinh với cha anh về đấy xử lý rồi."
Thất Cách cách có tình cảm sâu nặng với Lý Minh Văn, Lý Trắc Phúc tấn nói Lý Minh Văn đã lừa cô, Thất Cách cách không chịu tin. Hôm qua Trạm Hi sắp xếp để Thất Cách cách gặp Lý Minh Văn một lần, sau khi trở về, cô không ăn không uống, sáng nay nha hoàn phát hiện cô thắt cổ trong phòng, may mà cứu được.
Bởi chuyện này mà A Nguyệt và mẹ Tào hoà thuận hơn nhiều, A Nguyệt thấy Thất Cách cách bị lừa thì cũng cảm thấy mình đuối lý, còn mẹ Tào thì thấy Thất Cách cách thắt cổ, sợ A Nguyệt cũng nghĩ quẩn.
Bà nói với A Nguyệt, một thời gian nữa thì kêu bạn trai cô tới nhà chơi để mẹ Tào xem tướng giúp cho.
"Sau đó thì sao?" Lâm Nguyễn hỏi Thế Ninh.
Thế Ninh gặm quả lê, nói: "Lý Trắc Phúc tấn vẫn vậy, nghĩ là con gái lớn rồi không quản được nữa, muốn gả Thất Cách cách đi. Nhưng có vẻ như tiên sinh muốn đưa Thất Cách cách đi du học nước ngoài, nếu Ngũ Cách cách cũng muốn thì cùng đi luôn."
Lâm Nguyễn gật đầu, bỗng nhiên nhớ ra gì đó, cậu hỏi: "Lý Minh Văn thì sao? Sau đó thế nào?"
Thế Ninh khựng lại một chút, nói: "Không ở lại Tứ Cửu Thành được nữa, có lẽ là về quê rồi."
Nói xong, Thế Ninh đứng lên đi ra sau vườn xem hoa cỏ của bác Đông.
Trạm Hi trở về lúc Lâm Nguyễn đang ăn cơm tối, hắn thì không có cảm xúc gì, nhưng sắc mặt của bác Đông đi phía sau thì rất khó coi, có vẻ như buồn vì bất hạnh, mà lại giận vì người ta không chịu đấu tranh.
Bác Đông không ăn cơm, giận đùng đi về phòng. Trạm Hi nhìn Thế Ninh, Thế Ninh liền đuổi theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!