Edit: Dờ
Phía chân trời tối sầm, mây đen đè nén khiến bầu trời trở nên ngột ngạt. Ngoài cửa sổ nổi gió to, cây cối bị quật nghiêng ngả, cành lá trên cây bị gió thổi xoay vòng. Chỉ chốc lát sau, giọt mưa to như hạt đậu dần rơi xuống, có xu hướng ngày càng tầm tã. Cây cối trong sân đều bị mưa xối, hình thành nên những vũng nước đọng thật lớn.
Lâm Nguyễn ở trong phòng, hơi hé cửa sổ ra, mưa rào rào đổ xuống cùng với hơi ẩm len lỏi vào trong nhà. Cậu đóng cửa sổ lại, tiếng sấm chớp đì đùng và tiếng mưa rơi bị ngăn lại bên ngoài cửa sổ.
Cậu thay quần áo rồi xuống tầng. Trong phòng khách, Trạm Hi ngồi đối diện một người trẻ tuổi mặc tây trang. Người nọ cao lớn oai vệ, cơ bắp bên dưới lớp quần áo vô cùng rõ ràng. Phía sau người đó, có hai người mặc áo xanh đang đứng.
Lâm Nguyễn không đi ra, chỉ dựa vào thành cầu thang, lấy hai viên kẹo tơ vàng trong túi bỏ vào miệng ngậm, nhìn ra phòng khách.
Cậu tưởng Lý Minh Văn chỉ đơn giản là ghen tị với mình thôi, cho đến khi đi gặp gã, Lâm Nguyễn mới biết, mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ.
Lý Minh Văn có người chống lưng, là một bang phái địa phương tên là Bạch Hổ Bang, bang phái này cấu kết với một số người ở phương Nam để đoạt lấy vũ khí quân đội và dược phẩm trong tay Trạm Hi.
Lý Minh Văn đi học trong trường, tiếp xúc được với rất nhiều cậu ấm cô chiêu, giúp chúng quay cóp để lấy tiền. Một số sinh viên con nhà giàu còn thường lui tới sòng bạc kỹ viện, Lý Minh Văn đi theo, dần dần cũng nhiễm thói bất lương. Có một lần, gã chơi ở sòng bạc thua mất tiền học phí của cả học kỳ, mà nhà cái chính là Bạch Hổ Bang.
Ban đầu, Bạch Hổ Bang bảo Lý Minh Văn vào vương phủ để tính toán xuống tay từ đó. Không may thay quan hệ của Trạm Hi với vương phủ rất lạnh nhạt, lại thêm việc của Thất Cách cách, Lý Minh Văn bị đuổi khỏi vương phủ.
Sau đó người của Bạch Hổ Bang thấy Trạm Hi đưa Lâm Nguyễn đến trường, cho nên muốn lợi dụng Lý Minh Văn để bắt cóc Lâm Nguyễn, vậy mới có màn đấu đá máu me ở con ngõ nhỏ kia.
Không biết hai người nói chuyện gì, người ngồi đối diện Trạm Hi cười to, nói: "Một mẻ diệt trừ cả Bạch Hổ Bang, đúng là hả lòng hả dạ!"
Người nọ thuộc một bang phái khác ở địa phương, tên là Thanh Y Hội. Phe phái đấu đá nhau khốc liệt, tranh giành tài nguyên và địa bàn, thậm chí khác nhau về đạo nghĩa giang hồ cũng trở thành mâu thuẫn. Thanh Y Hội và Bạch Hổ Bang chính là hai thế lực không đội trời chung.
Quân đội và thổ phỉ không thể đi cùng một con đường, chuyện của Bạch Hổ Bang, Trạm Hi không mượn thế lực của Cố Kỵ mà tìm đến Thanh Y Hội để giải quyết.
Vị chưởng môn Thanh Y Hội này mang cái vẻ đặc trưng của thổ phỉ, bảo hắn ta mặc tây trang thì đúng là hơi làm khó nhau, không dưới một lần Lâm Nguyễn nhìn thấy người đó rung đùi.
Không biết Trạm Hi đã nói gì, vẻ mặt của người đó không tốt lắm.
Có lẽ là đang bàn chuyện làm ăn, chưởng môn một bang phái và một thương nhân đã kinh qua nhiều thăng trầm, hiển nhiên không ai chiếm hời được của ai cái gì.
Người đó thoạt nhìn hơi nóng ruột, người mặc áo xanh đứng bên phải phía sau chợt đặt tay lên vai chưởng môn, thật kỳ diệu làm sao, hắn ta tự dưng bình tĩnh lại.
Lâm Nguyễn nhìn thử, người mặc áo xanh đó trông rất nhã nhặn thư sinh, đôi mắt linh hoạt, thỉnh thoảng lóe lên sự sắc bén giống như đang toan tính điều gì.
Đại khái là người này giữ vai trò quân sư.
Có quân sư hỗ trợ, chưởng môn Thanh Y Hội không hề lép vế trước mặt Trạm Hi. Trạm Hi đã thăm dò xong, cũng không nhiều lời nữa, nhanh chóng bắt tay hợp tác.
Một lát sau, hai bên đàm phán xong, chưởng môn Thanh Y Hội tỏ thái độ không muốn nói chuyện tiếp với Trạm Hi, ra về vô cùng dứt khoát.
Người đi rồi, Trạm Hi mới thả lỏng một chút. Hắn rất ít khi giao tiếp với những người thế này, trong vòng xã giao của hắn, tất cả mọi người đều khoác một lớp da gọi là thể diện, một câu gài ba cái bẫy, lời nói ra luôn mang ý châm chọc mỉa mai, đôi khi còn chẳng thể vào thẳng vấn đề chính.
Cho nên khi nói chuyện với những tên thổ phỉ thẳng tính thế này, Trạm Hi cảm thấy không quen.
Lâm Nguyễn thấy người đi hết rồi mới đi ra, Trạm Hi thấy cậu, mắt hiện lên chút ý cười, vẫy tay bảo cậu ngồi xuống bên cạnh hắn.
"Sợ không?" Trạm Hi nhéo gáy Lâm Nguyễn.
Lâm Nguyễn lắc đầu nói: "Không sao, chỉ là nghĩ lại thấy hơi đáng tiếc."
"Cái gì đáng tiếc?"
"Lý Minh Văn ấy." Lâm Nguyễn vừa ngậm kẹo vừa nói: "Đó là sinh viên đứng đầu khoa bọn em, còn được cả học bổng, vốn dĩ sẽ có một tương lai tốt đẹp."
"Đừng coi thường sự ghen tị của người khác," Trạm Hi nói: "Ghen tị như một mồi lửa, nó có thể thiêu rụi lý trí và đạo đức của con người một cách dễ dàng."
Trạm Hi luôn đúng khi phán đoán lòng người, Lâm Nguyễn hỏi hắn, "Tiên sinh đã từng ghen tị hay chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!