Chương 32: (Vô Đề)

Edit: Dờ

Trong và ngoài Đông điện đều yên tĩnh, tiếng nha hoàn đi lại rất khẽ, gần như không nghe thấy. Trạm Hi buông tách trà xuống, đồ sứ chạm vào bàn gỗ vang lên một tiếng rất trong trẻo.

"Thất Cách cách nói sao?" Trạm Hi hờ hững.

Lý Trắc Phúc tấn cúi đầu chỉnh tay áo, "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, một đứa con gái như nó biết gì mà nói."

Lâm Nguyễn không nhịn được, ngẩng lên nhìn Lý Trắc Phúc tấn, bà không hề nhận ra, vẫn nhìn Trạm Hi đợi hắn lên tiếng.

Trạm Hi thoáng nhìn Lý Trắc Phúc tấn, "Chuyện lớn như kết hôn thì vẫn nên báo cho Thất Cách cách." Nói xong, hắn nghiêng đầu sai hạ nhân, "Mời Thất Cách cách tới đây."

Hạ nhân đi rồi, Lý Trắc Phúc tấn định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Một lát sau, Thất Cách cách đi vào. Lâm Nguyễn thấy cô gái ấy thì hơi ngạc nhiên.

Thất Cách cách mặc áo hoa ngắn màu lam, bên dưới là váy dài màu đen, rõ ràng là cách ăn mặc của một nữ sinh. Không biết từ khi nào, mái tóc dài đen nhánh của cô đã đổi thành tóc ngắn ngang tai. Cô bước vào cửa với đôi mắt đỏ quạch.

Lý Trắc Phúc tấn vừa nhìn thấy thì nhăn mặt, "Ăn mặc kiểu gì thế! Còn không mau lui xuống trang điểm lại!"

Thất Cách cách ngước mắt nhìn, thái độ rất bướng bỉnh.

Lý Trắc Phúc tấn tức tới nỗi thở hồng hộc, ma ma đứng cạnh khuyên nhủ mấy câu mới hạ hoả: "Vào đây chào hỏi ca ca."

Cô gái vừa mới thỉnh an đầy lễ phép của năm ngoái cùng Ngũ Cách cách, giờ đây lại đứng im không nhúc nhích.

"Thời buổi nào rồi mà còn quỳ với lạy." Thất Cách cách vẫn đứng im, ánh mắt đầy oán giận nhìn Trạm Hi như nhìn kẻ địch.

Lâm Nguyễn không biết đã có chuyện gì xảy ra mà khiến người ta thay đổi hoàn toàn chỉ trong một thời gian ngắn như thế.

Hai mẹ con bắt đầu đấu võ mồm, một bên nói về quy củ phép tắc của tổ tiên, một bên nói về sự cởi mở của thời đại dân chủ mới, chẳng ai nhường ai, chẳng ai thuyết phục được ai.

Trạm Hi liếc nhìn Lâm Nguyễn, cậu không muốn ở đây, xin phép Trạm Hi một câu rồi lẳng lặng chuồn ra ngoài.

Lâm Nguyễn cầm bút và giấy vẽ đi dạo vòng quanh vương phủ, nha hoàn xung quanh như thể không nhìn thấy cậu, đi ngang qua mà chẳng chớp mắt lấy một lần. Lâm Nguyễn lại rất thích bầu không khí như vậy, có nhiều lúc cậu đã ước mình là người vô hình.

Trong vương phủ có một toà Tàng Thư Các, đây là kiến trúc duy nhất ở đây mang phong cách Lâm viên Giang Nam. Gần Tàng Thư Các có một cái hồ, đối diện là vườn hoa, xung quanh hồ xây rất nhiều đình đài lâu các.

Có một cây liễu to đến nỗi mấy người ôm không hết, không biết vướng phải thứ gì mà mọc nghiêng hẳn ra mặt hồ, những cành gần gốc cây mọc ra đè vỡ cả lan can ven hồ. Dù thế, nó vẫn xanh tốt đầy nhựa sống, cứ đến mùa xuân là nảy đầy những chiếc lá non mơn mởn.

Lâm Nguyễn vòng qua cây liễu, gặp được Ngũ Cách cách. Ngũ Cách cách mặc váy triều Thanh màu vàng tơ, có viền bằng gấm hồng. Tóc búi lên và cắm hai chiếc trâm vàng. Lâm Nguyễn nhìn Ngũ Cách cách, luôn cảm thấy thảng thốt như thể đi lạc vào một thời không khác.

Cậu hơi lùi lại, cúi người, "Thỉnh an Ngũ Cách cách."

Ngũ Cách cách đứng cạnh cây liễu, bên người có vài nha hoàn đi theo hầu hạ, giọng nói vững vàng và chậm rãi đặc trưng của người trong cung đình, "Ta không nhận nổi câu thỉnh an của Lâm thiếu gia."

Lâm Nguyễn không nói gì.

Ngũ Cách cách nhìn cậu, nói: "Nghe nói vương gia về đây là vì chuyện thành hôn của Thất muội muội."

"Đúng vậy," Lâm Nguyễn suy nghĩ, nói tiếp: "Lâu ngày không gặp, Thất Cách cách thay đổi thật nhiều."

Ngũ Cách cách xoay cái vòng trên cổ tay, "Lý ngạch nương bảo Thất muội muội tẩu hoả nhập ma rồi."

Lâm Nguyễn hỏi: "Ngũ Cách cách biết vì sao Thất Cách cách lại trở nên như vậy không."

Ngũ Cách cách ngước lên nhìn cậu, "Phú Sát thị cũng vậy, Thất muội muội cũng thế, nữ nhân luôn bị hủy hoại bởi nam nhân."

Lâm Nguyễn nhìn đôi mắt có vài nét giống Phú Sát Trắc Phúc tấn kia, lập tức sởn gai ốc. Cậu vội vàng cáo từ Ngũ Cách cách rồi rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!