Chương 28: (Vô Đề)

Edit: Dờ

Sáng sớm trời đổ mưa, hạt mưa rơi tí tách lên nhành hoa khiến những đóa hoa mới chớm nở bị rụng mất vài bông. Màn mưa trông từ xa cứ như sương mù giăng trên ngọn cây cao.

Mẹ Tào làm bánh mè nướng, loại này cầu kỳ hơn bánh nướng bình thường nhiều, phết dầu và muối từng lớp, rán sơ qua rồi nướng trong lò, thành phẩm bánh nướng cuối cùng sẽ hơi phồng lên ở giữa, rắc thêm hạt mè lên mặt bánh màu vàng, không chỉ đẹp mà còn thơm ngon.

Lâm Nguyễn một tay cầm bánh một tay húp cháo, mẹ Tào thấy thế thì cười: "Tiểu Nguyễn có chuyện gì vui mà ăn ngon lành thế?"

Lâm Nguyễn mỉm cười, "Mẹ Tào làm rất ngon."

Mẹ Tào nghe thế thì hớn hở ra mặt, Trạm Hi nhìn Lâm Nguyễn, không nói gì. Lâm Nguyễn cứ như con thỏ lén lút có chuyện gì vui, tuy cậu không nói gì nhưng ai cũng nhận ra cậu đang vui vẻ.

Ăn xong, Lâm Nguyễn xách cặp ra cửa, Trạm Hi gọi cậu lại bảo: "Tôi đưa em đi."

Lâm Nguyễn ngây người, không chỉ cậu, Thế Ninh cũng hơi kinh ngạc.

Trạm Hi không nói nhiều, lấy áo khoác rồi ra ngoài với Lâm Nguyễn.

Thế Ninh bị bỏ rơi, đứng suy tư một mình, anh thất nghiệp rồi sao?

Lâm Nguyễn ngồi vào ghế phụ lái, Trạm Hi khởi động xe rồi chậm rãi rời khỏi Lan công quán. Bạch quả hai bên đường lại mọc lá non xanh mướt, giọt mưa rơi lộp độp khiến chúng hơi động đậy.

"Sao tiên sinh lại đưa em đi học?" Lâm Nguyễn nhìn Trạm Hi, thử hỏi: "Ưu đãi đặc biệt cho bạn trai sao?"

Dường như Trạm Hi đã cười, nói: "Đúng vậy."

Lâm Nguyễn cười tươi rói, vành tai cũng đỏ lên, tuy hình thức ở bên nhau của hai người không khác biệt rõ ràng với lúc trước nhưng cậu vẫn thấy rất khác nhau, cậu thầm đọc đi đọc lại hai chữ bạn trai, đến đầu lưỡi cũng thấy ngọt ngào.

Xe đến cổng trường thì dừng lại, Trạm Hi xoa đầu Lâm Nguyễn, "Vào đi."

Lâm Nguyễn xuống xe, che một cái ô màu đen, vẫy tay chào Trạm Hi rồi chạy vào trường.

Trạm Hi đỗ xe ở cổng nhìn Lâm Nguyễn vào trường học. Khi ở trong vòng xã giao của Trạm Hi, cậu luôn luôn kiệm lời, cậu chỉ đứng một bên, nghe về những tin đồn trong giới nhà giàu như thể nghe một câu chuyện. Mà sau khi rời khỏi cái giới ấy, hiển nhiên Lâm Nguyễn là một người rất xuất sắc. Ở một nơi toàn học sinh như thế này, khí chất của Lâm Nguyễn khiến người ta khó lòng mà bỏ qua cậu.

Trạm Hi chống đầu nhìn bóng lưng Lâm Nguyễn, có mấy nữ sinh đi ngang qua xe đều bàn tán về cậu. Ở nơi Trạm Hi không biết, Lâm Nguyễn cũng là tâm điểm đề tài.

Tiết lịch sử phương Tây buổi chiều được nghỉ do giáo sư vắng mặt, Lâm Nguyễn được tan học sớm.

Mạnh Chân đi với cậu ra cổng trường, nói: "Lý Minh Văn đền tiền cái vòng cho tớ rồi."

Lâm Nguyễn ngạc nhiên, "800 đồng đấy, gã lấy đâu ra tiền?"

"Không," Mạnh Chân nói: "Đưa tớ 320 đồng, nó nói ra tiệm đá quý hỏi thì báo giá 650, nó chỉ chịu một nửa trách nhiệm, thế là đưa một nửa tiền."

Mạnh Chân bĩu môi, "Tớ cũng chẳng muốn nhận, nhưng ngày nào nó cũng nhìn bọn mình như phường ác ôn ăn cướp ấy, sợ mình đòi tiền nó. Hôm ấy tớ nghe thấy mấy đứa lén nói xấu bọn mình bắt nạt Lý Minh Văn, bởi thế nó mới trốn bọn mình suốt."

"Vậy nên tớ nhận luôn cho nhanh." Mạnh Chân nói: "Nếu không, chẳng biết sau này chúng nó lại đồn bậy đồn bạ thế nào nữa."

Lâm Nguyễn an ủi: "Bực tức vì loại người ấy thì không đáng... Mà này, Lý Minh Văn đào đâu ra tiền?"

"Chả biết," Mạnh Chân nói: "Tớ đoán nó phát tài rồi, giày dép quần áo đều mua mới, hôm trước nghe bảo còn mời người khác ăn cơm."

Mạnh Chân thở dài, "Cái gì đúng vẫn phải nói, Lý Minh Văn đúng là giỏi về việc nỗ lực kiếm tiền một mình. Nếu sau khi tốt nghiệp tớ có thể kiếm tiền như nó thì không phải ăn bám gia đình nữa."

Lâm Nguyễn nhìn Mạnh Chân, cậu ta sực nhớ ra, "Đúng rồi, cậu đã có việc làm rồi nhỉ. Đãi ngộ của Lan công quán tốt như vậy, cần gì đổi việc nữa."

Lâm Nguyễn bất đắc dĩ, "Cậu đúng là lo xa."

Lâm Nguyễn về tới nhà thì thấy Trạm Hi chưa về, Cố Kỵ mời hắn nhậm chức cục trưởng cục tài chính để thi hành lệnh phát hành tiền giấy. Trạm Hi không nhận lời, không can thiệp vào chính trị là quy tắc hắn tự đặt ra. Nhưng về tình về lý thì hắn vẫn phải hỗ trợ việc phát hành tiền giấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!