Chương 26: (Vô Đề)

Edit: Dờ

Mấy thằng nhóc lui ra ngoài hết, chỉ có một cô gái ở lại. Toán Tử nhìn Lâm Nguyễn, nói: "Đây là Ngọc Hương."

Lâm Nguyễn hơi cúi đầu coi như chào hỏi.

Ngọc Hương cũng khách sáo chào lại, tuy cô là một cô gái trong phố đèn đỏ nhưng lại không có cái vẻ phong trần của nơi đây, thậm chí lại còn có khí chất trầm lặng.

Ngọc Hương là chủ nhân Túc Ngọc Các, thuộc hạ có bảy tám thiếu niên và mười mấy thiếu nữ, nam nuôi để hát vai đán, nữ nuôi làm nha hoàn. Dưới tay chỉ có một người hát thành danh, tại phố đèn đỏ này thì dường như không ổn lắm.

Nhưng cô cũng không xem ấy là áp lực, chỉ dựa vào vài khách quen và khách bình thường thỉnh thoảng ghé thăm cũng có thể tạm bợ qua ngày.

Ngọc Hương ra phía sau bình phong thay một chiếc váy xanh nhạt, tiện tay lấy cây trâm búi tóc lên, "Xem ra hai vị không tới để tìm vui, chỉ đơn giản là tò mò thôi đúng không."

Lâm Nguyễn hơi ngượng, không biết mình có làm chậm trễ việc làm ăn của người ta không. Toán Tử ung dung bóc lạc ăn, nói: "Người bạn này của tôi chuyên viết lách, muốn tìm tư liệu sống, cô cứ kể bất kỳ chuyện nào cũng được."

Lâm Nguyễn vội nói: "Nếu không tiện thì thôi."

Ngọc Hương rót trà nói: "Người ta nói, đây là chốn phong hoa tuyết nguyệt để yêu đương, nhưng thật ra thì mọi người chỉ gặp dịp thì chơi, chẳng mấy ai thật tình. Bảo tôi kể, tôi cũng chịu, chỉ có một câu chuyện xưa, tôi nói chơi, hai vị cũng nghe cho vui thôi nhé."

Lâm Nguyễn nhìn Ngọc Hương, cô hồi tưởng lại: "Đó là lúc tôi mười bốn, lần đầu tiếp khách. Vị khách đầu tiên của tôi là một thầy giáo bị bạn bè rủ đi. Hai người bạn đều có người quen ở đây, chỉ mình anh giáo viên là tới lần đầu. Anh ta tới lần đầu, tôi cũng lần đầu, hai chúng tôi nhanh chóng bắt chuyện với nhau."

Ngọc Hương nói, mặt mày tươi cười: "Có lẽ anh ta coi tôi thành những người có học có hành anh ta quen hằng ngày, nói với tôi những thứ tôi không hiểu. Nhưng tôi nhận ra được, anh ta tôn trọng mình. Hôm ấy trước khi ra về, anh ta để lại 5 đồng Đại Dương, lúc ấy coi như nhiều rồi."

"Sau đó anh ta tới mấy lần nữa, biết tôi không học hành tử tế thì muốn dạy tôi viết chữ đọc sách." Ngọc Hương nói: "Khi ấy mới chớm xuân, cứ bốn giờ chiều sau khi tan trường là anh ta tới đây dạy học cho tôi, đến lúc trời tối mịt mới ra về."

"Sau đó thì sao?" Lâm Nguyễn hỏi.

Ngọc Hương cúi đầu nhấp trà, "Sau đó lại tới vài lần, anh ta thành hôn rồi không tới nữa."

Lâm Nguyễn bối rối, câu chuyện này chưa bắt đầu đã kết thúc, có cảm giác chẳng hiểu ra sao.

Ngọc Hương thấy cậu phản ứng như vậy thì bật cười, "Cái nghề phong nguyệt này không phù hợp để yêu đương, bởi vì đa số sẽ không có kết thúc tốt đẹp. Sở dĩ tôi vẫn nhớ anh ta là bởi biết ơn. Một giáo viên mà suốt ngày chạy tới đây, không biết bao nhiêu người đã chê cười sau lưng, ấy vậy mà vẫn cứ tới. Anh ta bảo tôi, cây ngay không sợ chết đứng, không cần để ý tới những lời đồn vớ vẩn."

Ngọc Hương chậm rãi nói, "Cậu nghĩ mà xem, nghề chúng tôi sợ nhất là lời đồn, bề ngoài rực rỡ, sau lưng không biết có bao nhiêu người rủa xả. Nếu không vì lời nói của anh ta, lòng tôi sẽ luôn có khúc mắc, sống khổ sở hơn nhiều."

Lâm Nguyễn nhìn Ngọc Hương, hỏi: "Vậy cô có thích anh ta không?"

Ngọc Hương ngại ngùng cười, "Lúc còn trẻ người non dạ chắc chắn là có thích, ngần ấy năm trôi qua, giờ thấy cũng bình thường."

Lâm Nguyễn lại hỏi: "Khi cô thích anh ta, đó làm cảm giác thế nào?"

Ngọc Hương không nói cụ thể được, che miệng cười: "Tôi không biết, nhưng giờ tôi nhớ về, cứ như được sống lại thời điểm đó vậy."

Toán Tử nhìn Lâm Nguyễn, thấy cậu đang suy ngẫm gì đó. Toán Tử chưa kịp lên tiếng thì có tiếng ồn vọng vào từ bên ngoài.

Ngọc Hương ra ngoài xem xét, Toán Tử và Lâm Nguyễn thì ngồi ở trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy một đám người giằng co nhau ra khỏi Tây sương phòng, trong đó có một người trẻ tuổi, quần áo xộc xệch như vừa mới kịp mặc lên thì bị kéo ra ngoài.

Người kéo cậu ta ra là một người đàn ông mặc quân phục, tuy đang kéo ra nhưng vẫn không quên che chở. Phía sau hai người là một tên trẻ tuổi tô son trát phấn, mặc áo ngắn đối khâm thêu hoa, đầu cạo trọc.

Quân nhân kéo cậu thiếu niên mặc trường sam ra ngoài, sau đó quay lại đấm cho đầu trọc một quyền, máu mũi chảy ròng ròng.

Cậu thiếu niên mặc trường sam cả kinh, không biết có nên khuyên can hay không. Lâm Nguyễn thấy chân cậu ta không xỏ giày, trên cổ chân có một vòng bầm xanh tím, cổ tay cũng vậy, lúc giằng co thì nhìn thấy cánh tay cũng có nhiều dấu vết.

Ngọc Hương gọi người can ngăn, cậu thiếu niên trường sam theo quân nhân vào phòng, trong sân viện chỉ còn lại tên đầu trọc chửi bới rất thô tục.

Chốc lát sau, Ngọc Hương trở lại, giải thích rằng thiếu niên mặc trường sam kia là người của Túc Ngọc Các, tên là Ngũ Nguyệt. Đầu trọc là khách của cậu ta, một thiếu gia Mãn Thanh, có chút sở thích kỳ quặc, thích tra tấn người ta trên giường, lần nào cũng khiến thuộc hạ của cô bị thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!