Edit: Dờ
Mạnh Chân gọi điện thoại cho Lâm Nguyễn, nói rất tiếc vì không thể đến vũ hội, cậu ta tán gẫu với Lâm Nguyễn về chuyện ở Hàng Châu, còn mang đặc sản về cho cậu, chờ khai giảng sẽ gặp lại.
Lâm Nguyễn còn một năm rưỡi học đại học, cậu không ở ký túc xá. Bình thường cậu sẽ ở trường cả ngày, có tiết thì lên lớp, không có thì đến thư viện với Mạnh Chân.
Bắt đầu học kỳ mới, giảng viên môn kiến trúc cổ của họ đổi thành người khác. Giáo sư cũ là một ông già râu tóc bạc phơ, cao tuổi rồi, nói chuyện có khẩu âm phương Nam.
Thầy giáo mới đến còn rất trẻ, tên là Phương Trình Tắc, thường mặc trường bào màu xám hoặc đen, chữ viết rất đẹp. Nghe nói cha của y là người biên soạn sách sử cho tiền triều. Y tới dạy kiến trúc cổ cũng coi như tiếp nối truyền thống.
Phương Trình Tắc rất thích bài tập kiến trúc cổ của Lâm Nguyễn, bảo rằng tác phẩm của cậu mang nét đẹp hào hùng trang nghiêm của kiến trúc cổ đại.
Bài làm của Mạnh Chân thì có nét duyên dáng thanh thoát của kiến trúc Giang Nam Viên Lâm, Mạnh Chân nói cậu ta mô phỏng lại kiến trúc ở Thẩm Viên vì từng đi thăm nơi đó.
Phương Trình Tắc chấm điểm xuất sắc cho cả hai, Lý Minh Văn lập tức khó chịu ra mặt.
Lâm Nguyễn và Mạnh Chân còn chưa phát hiện ra, vẫn đang mải mê nói về những chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ đông, Mạnh Chân lấy một hộp đặc sản bánh xốp hạt đào [1] từ trong túi ra đưa cho Lâm Nguyễn, cũng cho bạn học khác mỗi người một hộp.
[1] :
Mấy người ngồi xung quanh đều nếm thử, tới chỗ Lý Minh Văn, gã chẳng thèm nhìn, đứng dậy đi ra ngoài.
Mạnh Chân bĩu môi, mặc xác gã.
Lâm Nguyễn kể chuyện ở vũ hội cho Mạnh Chân, cậu nhắc tới Bạch Trân Châu, Triệu tiểu thư.
Mạnh Chân nhăn tít lông mày, Lâm Nguyễn hỏi: "Sao vậy?"
"Cậu bảo cô Bạch Trân Châu ấy là con gái của sở trưởng cục cảnh sát à?"
Lâm Nguyễn gật đầu, Mạnh Chân nói: "Đấy là chị họ của tớ."
Lâm Nguyễn rất kinh ngạc, Mạnh Chân bảo quan hệ gia đình của cậu ta rất phức tạp, phải kể từ đời ông nội của cậu ta. Ông nội Mạnh Chân có hai người vợ, vợ đầu sinh hai gái một trai. Sau đó bà vợ ấy chết bệnh, ông đi bước nữa, vợ sau là bà nội Mạnh Chân.
Bà nội Mạnh Chân bị lừa cưới. Bà mối nói ông nội Mạnh Chân trẻ tuổi nhiều tiền, thế là lừa được con gái của nhà tú tài. Tới rồi mới biết, nhà đã có ba đứa con, đứa nào đứa nấy ngoác miệng đòi ăn. Ông nội Mạnh Chân nhát cáy, bà nội lại thét ra lửa, trước nguy cơ chết đói, bà đóng gói đồ đạc cho từng người trong nhà để đi kiếm ăn khắp bốn phương.
Mấy đứa trẻ do vợ trước sinh đều không đi cùng, sau đó thì mất liên lạc. Sau khi ông nội Mạnh Chân mất, bà nội một mình nuôi lớn con trai, dần dần dựng nên cơ nghiệp.
"Thanh Minh năm trước về quê tảo mộ, tớ mới gặp lại họ, bác gái gả cho nhà họ Bạch, sinh ra chị họ chính là Bạch Trân Châu."
Lâm Nguyễn chống cằm nói: "Một câu chuyện thật là khúc chiết ly kỳ."
Mạnh Chân sực tỉnh nhìn Lâm Nguyễn, khẽ nói: "Cậu theo tớ ra đây, tớ cho xem cái này."
Mạnh Chân kéo Lâm Nguyễn ra khỏi phòng học, chạy lên tầng thượng, trong túi áo trên ngực hình như giấu thứ gì đó.
Tầng thượng không có ai, Lâm Nguyễn vừa đi lên đã bị gió thổi lạnh buốt. Cậu kéo chặt quần áo trên người, đi theo Mạnh Chân ra nơi khuất gió. Mạnh Chân cẩn thận lấy cái hộp nhỏ trong ngực ra cho Lâm Nguyễn xem.
Đó là một cái hộp nhung trắng, bên trong đựng một chuỗi vòng cổ ngọc trai, nhẫn đá quý vàng, còn có một vòng tay ngọc bích.
Lâm Nguyễn hơi ngạc nhiên, "Cậu cầm mấy thứ này làm gì?"
"Đều là của chị họ đưa cho." Mạnh Chân nói: "Chị ấy bảo tớ đưa đồ cho ông chủ Tống của Trích Tiên Lâu."
Tống Sương Ỷ là danh giác có tiếng của Lê Viên, chỉ một vở "Ngọc Đường Xuân" mà nổi như cồn từ Nam ra Bắc, rất nhiều người bằng lòng nâng đỡ.
Lâm Nguyễn im lặng một lát, tiểu thư nhà giàu và danh giác Lê Viên, cứ như mở màn của một cuốn tiểu thuyết tình yêu vậy. Nhưng cậu nghe Cố Hồi Tuyết nói, Bạch Trân Châu đã có chồng chưa cưới.
"Cho nên mới gọi tớ đến để chạy vặt." Mạnh Chân nói: "Để nhà ông chồng chưa cưới kia biết chuyện thì quá mất mặt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!