Edit: Dờ
Yến hội đầy bóng dáng lả lướt của các cô gái, bầu không khí rất linh đình. Cố phu nhân dẫn con gái của cục trưởng cục tài chính đến chào hỏi Trạm Hi.
Triệu tiểu thư có ngoại hình rất đẹp, cô mặc một chiếc váy dài đuôi cá hở vai màu trắng, dây chuyền đính đá quý sáng lấp lánh trước ngực. Tại một nơi có bao nhiêu tiểu thư và phu nhân ăn mặc rực rỡ như nơi này, cô cũng không hề tỏ ra kém cỏi.
Trạm Hi chào hỏi cô, hình như Bạch Trân Châu cũng quen biết Triệu tiểu thư.
Triệu tiểu thư tỏ ra kinh ngạc vừa đủ, "Hóa ra Bạch tiểu thư cũng ở đây."
Lâm Nguyễn nhìn Triệu tiểu thư, lại nhìn sang Bạch Trân Châu, cậu cảm nhận được bầu không khí so bì lẫn nhau. Có lẽ Trạm Hi và Cố phu nhân càng rõ hơn, nhưng họ vẫn không tỏ thái độ gì, dường như là đã quen với những tình huống thế này.
Thoạt nhìn, Bạch tiểu thư không phải là người có nhân duyên tốt.
Cố phu nhân khẽ thì thầm với Trạm Hi, Trạm Hi nở nụ cười, "Khá xứng đôi với Cố Kỵ."
Cố phu nhân càng cười tươi hơn.
Triệu tiểu thư chỉ nói vài câu rồi thôi, tình huống này mà nói nhiều thì có vẻ hung hăng gây sự. Về phương diện này thì Bạch tiểu thư so ra kém cạnh.
Bạch Trân Châu đã đánh mất hào quang dưới sự xuất hiện của Triệu tiểu thư, cô ả cáo từ Trạm Hi rồi đi ra chỗ khác.
Bỗng có tiếng vọng lại từ phía cổng lớn, khách mới đến rõ là không phải người bình thường.
Cố phu nhân nói gì đó với Triệu tiểu thư rồi đi ra nhìn Trạm Hi và Lâm Nguyễn, "Các con nhất định phải gặp người này."
Nói xong, một người đi từ ngoài cổng vào.
Đó là một người trẻ tuổi mặc trường bào đối khâm in họa tiết mây chìm, chân đi đôi hài gấm, là một trong những người đàn ông hiếm hoi mặc đồ truyền thống trong buổi yến tiệc này.
Anh ta rất ưa nhìn, mắt hoa đào môi mỏng, nhưng khiến người ta có cảm giác không đứng đắn, mặt mày như có tà khí.
Lâm Nguyễn nhìn chuỗi vòng tay mã não đỏ trên cổ tay anh ta.
"Đây là Toán Tử Đại Sư, đồ đệ của Vô Vi Đại Sư." Cố phu nhân nói.
Nghe vậy, ánh mắt của Trạm Hi khẽ động.
Vô Vi Đại Sư là người mà năm đó đã tính số mệnh cho Trạm Hi, cũng là người đã mang Lâm Nguyễn đến Thuần Thân vương phủ. Sau đó Vô Vi Đại Sư không xuất hiện nữa, có người nói ông ta xuôi Nam xuống Thượng Hải, cũng có người bảo ông ta đã ra nước ngoài, còn có người đồn ông ta đã chết, đoán già đoán non rất nhiều nhưng chẳng ai biết đâu là thật.
Toán Tử dường như khá có tiếng, anh ta vừa xuất hiện, có rất nhiều người đi lên chào hỏi.
Đám đông vây lấy anh ta, không ai bảo ai mà để lại một lối đi cho Toán Tử.
Bị bao nhiêu quý nhân vây quanh như vậy mà mặt Toán Tử vẫn không có cảm xúc gì, thậm chí còn hơi đắc ý.
Cố phu nhân nói: "Có lẽ các con nên đi ra làm quen một chút."
Bà nhìn Trạm Hi, hắn tỏ ra không quan tâm, một người đã được tiếp thu giáo dục văn minh như hắn đương nhiên sẽ không tin mê tín dị đoan. Hắn đứng im, Lâm Nguyễn cũng đứng bên cạnh không dám động đậy.
Cố phu nhân cũng không ép, một lát sau Toán Tử Đại Sư đi tới trước mặt họ. Cố phu nhân làm chủ nhà nên đi lên tiếp đón, cử chỉ hành động của Toán Tử rất tùy ý, không hề vênh váo.
Lâm Nguyễn tò mò nhìn anh ta, vừa lúc chạm mắt với Toán Tử vì anh ta cũng nhìn về phía này. Toán Tử thấy Lâm Nguyễn, đánh giá cậu từ trên xuống dưới, tự dưng nở một nụ cười khó hiểu.
Lâm Nguyễn hơi nhíu mày, cứ cảm thấy vị Toán Tử Đại Sư này trông quen quen.
Toán Tử được Cố phu nhân mời đi, Lâm Nguyễn đứng tại chỗ, ngẫm nghĩ một lúc rồi thôi, không nghĩ ra lý do vì sao.
Trạm Hi gõ gõ trán cậu, "Nghĩ ngợi cái gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!