Chương 15: (Vô Đề)

Edit: Dờ

Trạm Hi ở lại nhà họ Cố mấy ngày, một hôm Cố phu nhân mời mấy bà bạn đến chơi, họ cũng là phu nhân của quan lớn. Trạm Hi không muốn trở thành trung tâm chủ đề cho các quý phu nhân nên chuồn ra ngoài từ lâu. Lâm Nguyễn ở lại với Cố phu nhân, mấy thái thái đều khen cậu ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại còn tâm lý, nếu là con trai của các bà thì đã chạy biến từ lâu rồi, làm gì có thằng con nào chịu ngồi lại nói chuyện với các bà.

Cố phu nhân nở mày nở mặt, các thái thái nói chuyện một lúc thì nảy ra ý định tổ chức vũ hội.

Vừa lúc chúc mừng cuối năm vừa rồi Cố Kỵ thắng trận, cả Tứ Cửu Thành đều mừng vui, con cháu tề tựu đầy đủ, tranh thủ tổ chức một buổi yến tiệc để thanh niên làm quen lẫn nhau, mọi người cũng có cơ hội được gặp gỡ.

Cố phu nhân nói muốn làm thì làm ngay. Vũ hội được tổ chức ở đại sảnh và tầng hai tầng ba của toà nhà phía Đông.

Lâm Nguyễn theo Cố phu nhân đi xem, đại sảnh bày những bàn tiệc được phủ khăn trắng, ở giữa bàn đặt hoa hồng tươi, lúc chính thức bắt đầu sẽ được bày đầy các loại bánh ngọt và rượu nước.

Giữa đại sảnh có treo một chiếc đèn chùm thủy tinh rất lớn, chắc phải đến 2 mét. Ánh sáng được phản xạ qua nhiều lớp kính tạo ra hiệu ứng lung linh loá mắt, giữa đèn có tua rua cũng bằng thủy tinh thõng xuống, nhìn rất muốn thử chạm vào.

Cố phu nhân bảo Lâm Nguyễn có thể mời bạn bè hoặc bạn học, Lâm Nguyễn ngẫm nghĩ rồi gọi điện thoại cho Mạnh Chân. Kết quả là Mạnh Chân nói cậu ta cùng gia đình đi thăm họ hàng ở Hàng Châu, mấy ngày nữa mới về.

Ngoài Mạnh Chân ra thì Lâm Nguyễn đúng là không có bạn bè gì nhiều. Cố phu nhân đứng cạnh hóng hớt, "Không mời bạn học nữ nào tới sao?"

Lâm Nguyễn cười lắc đầu.

Vũ hội bắt đầu lúc chập tối, khách mời lục tục kéo đến, họ đều ăn mặc rất sang trọng, nam giới mặc tây trang, nữ thì diện xường xám hoặc váy tân thời, khoác tay nhau thong thả bước vào.

Lâm Nguyễn cũng thay lễ phục yến hội, đó là một bộ tây trang màu đen, trên ngực có kim cài áo hình đoá hoa, ăn diện như vậy khiến cậu trông như tiểu thiếu gia của nhà quyền quý nào đó.

Rất nhiều người đến bắt chuyện với Trạm Hi, thái độ của hắn rất ung dung, nói chuyện với ai cũng cười nhàn nhạt như có như không. Địa vị và năng lực của Trạm Hi khiến hắn chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm. Đương nhiên, Lâm Nguyễn cũng nhận ra chưa chắc hắn đã nghiêm túc nghe người ta nói.

Cố Kỵ mặc quân phục, đang uống rượu tán gẫu với mấy thanh niên cũng mặc quân phục khác. Không ít ánh mắt của các cô gái đều đổ dồn về nhìn Cố Kỵ.

Cố Danh thì chơi với mấy đứa nhóc đồng lứa, nó nhờ Lâm Nguyễn mở nắp dương cầm ra, ngồi lên ghế rất gì và này nọ, bắt đầu đánh dương cầm.

Lâm Nguyễn vừa nghe vừa nể mặt vỗ tay.

Cố Lưu Phong mặc váy kiểu Tây màu trắng, cổ đeo dây chuyền đính đá quý màu đỏ, đá quý rực rỡ khiến cô nhóc càng thêm lanh lợi hoạt bát. Cố Hồi Tuyết thì mặc xường xám màu xanh sapphire thêu lá trúc, cổ đeo chuỗi ngọc trai bóng mượt, nhìn như một thiếu nữ Giang Nam đầy dịu dàng.

Hai chị em vừa bước ra đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Cố phu nhân khoác tay Cố đại soái ngắm hai chị em, nghe người xung quanh tán thưởng thì vô cùng vui vẻ.

Chẳng mấy chốc đã có người đi lên mời hai chị em khiêu vũ, sàn nhảy lại có thêm hai đóa hoa yêu kiều rực rỡ.

Lâm Nguyễn đứng cạnh bàn tiệc trong đại sảnh, cậu tự thấy thân phận của mình quá khó xử, bảo không phải người hầu thì chẳng có danh phận chính thức, bảo cậu là người hầu thì cậu lại chẳng động chân động tay làm gì, kỳ cục một cách xuất sắc.

Trên bàn tiệc có kem, Lâm Nguyễn lấy một ít rồi đứng ăn ở một bên. Kem rất lạnh, Lâm Nguyễn ăn xong thì ho mấy tiếng, nhưng cậu thấy rất vui sướng.

Một cô gái trẻ đứng ở xa chầm chậm lại gần Lâm Nguyễn. Cô mặc váy dài màu tím than, hai tai đeo khuyên đính hạt ngọc trai, xỏ đôi giày cao gót xinh đẹp tinh xảo, nó khiến mỗi bước đi của cô đều phát ra tiếng lộp cộp. Cô đang nâng một ly rượu champagne bằng bàn tay đeo nhẫn gắn đá quý màu vàng. Trang sức không nhiều nhưng rõ ràng rất đắt đỏ.

Cô tới đứng trước mặt Lâm Nguyễn, chìa tay ra, nở một nụ cười lịch sự tiêu chuẩn.

"Chào cậu, tôi tên là Bạch Trân Châu."

Lâm Nguyễn thẳng người lên, không từ chối cái bắt tay của cô gái, "Lâm Nguyễn."

Cô gái đứng cạnh cậu, cười nói: "Sao cậu không đi ra khiêu vũ?"

Lâm Nguyễn đáp: "Không rành khiêu vũ lắm."

Bạch Trân Châu nhìn cậu, thái độ có vẻ hứng thú, "Cậu biết không, cậu như một hoàng tử buồn bã vậy, ở nơi nhộn nhịp thế này thì cậu thật là khác biệt."

Lâm Nguyễn nhìn Bạch Trân Châu, cậu nhận ra cô gái này cố tình kiếm chuyện, tất cả cử chỉ, lời nói, ánh mắt của cô đều có ý kiếm chuyện.

Cô muốn Lâm Nguyễn chú ý đến cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!