Tay Đô Vân Gián khựng lại, y cụp mắt xuống. Chuyện này tưởng chừng vô tình nhưng kỳ thực có phần bất thường. La Tuy Tuệ âm thầm phát tài, đoán chừng có kẻ nào đó thấy chướng mắt, ghen ghét mà ra tay! "Nói như vậy là có ý gì?"
La Thập Nguyệt nghe vậy cũng nhìn sang. La Tuy Tuệ bới một miếng cơm, cười lạnh một tiếng, lắc đầu rồi tiếp tục ăn rau, sau đó nhíu mày: "Món rau này sao lúc nào cũng có vị chát thế nhỉ?"
Đô Vân Gián gắp rau cho La Thập Nguyệt, nói: "Cơm rau thêm muối thô luôn có vị như vậy, nương t. ử không biết sao?"
Nói xong Đô Vân Gián cũng tỉnh ngộ. Gia đình họ La trước đây nghèo đến mức không có gạo nấu, lấy đâu ra tiền mà ăn muối loại này.
Nghe vậy La Tuy Tuệ mới hiểu ra. Phải rồi, đây là cổ đại, muối đều do quan phủ kiểm soát, còn đắt đến mức phi lý. Nghĩ lại hồi nàng mới đến còn không có muối mà ăn. Lần trước đến phủ thành, nàng lén mua muối lậu từ bọn buôn muối, rẻ hơn nhiều nhưng lại khó ăn muốn c.h.ế.t. Thảo nào dù nàng có thêm Linh Tuyền Thủy vào thức ăn vẫn còn vị chát.
Đêm đến, La Tuy Tuệ nằm một mình trên giường, âm thầm hồi tưởng lại phương pháp tinh chế muối. Ở một bên khác, Đô Vân Gián đắp chăn cho La Thập Nguyệt, nằm trên giường lắng nghe tiếng ch. ó sủa lác đác ngoài sân, lòng y vô cùng tĩnh lặng.
Những ngày này là khoảng thời gian duy nhất y có thể ngủ yên ổn trong mấy chục năm phong ba bão táp của mình. Không cần lúc nào cũng căng thẳng, có thể ngủ một giấc đến sáng, thức dậy cùng tiếng gà gáy vang vọng.
La Thập Nguyệt bên cạnh khẽ trở mình, phát ra một tiếng kêu đau, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Đô Vân Gián khẽ cười, cũng nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm hôm sau, La Tuy Tuệ đã bận rộn trong bếp. Đô Vân Gián cũng dậy sớm cho gà vịt ăn, rồi lên núi nhặt củi. La Tuy Tuệ đang bận tinh chế muối, thấy y vác một bó củi nhỏ đi vào, tiện tay chỉ vào góc tường: "Cứ đặt ở góc đó là được."
Đô Vân Gián làm theo, đặt củi vào góc, đứng dậy nhìn La Tuy Tuệ đang hăng hái làm việc. Y thấy nàng lấy ra một miếng vật chất kết tinh màu trắng từ một cái bát thô, trông giống như muối quan.
Đô Vân Gián giật mình trong lòng, hơi nghi hoặc hỏi: "Nương t. ử đang làm thứ gì vậy?"
La Tuy Tuệ cười quay đầu lại: "Muối thô kia khó ăn quá, ta lọc lại một chút. Chàng nếm thử xem, có phải không còn vị chát nữa không, còn tinh khiết hơn nhiều?"
Muối do La Tuy Tuệ làm ra lại còn tinh tế hơn muối của quan phủ, hương vị cũng thuần khiết hơn.
Đô Vân Gián đè nén sự kinh ngạc, đưa tay nhúm một chút bỏ vào miệng. Vị mặn lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi, y cười gật đầu: "Quả thật như vậy. Nhưng nương t. ử làm sao lại biết chế muối?"
La Tuy Tuệ giật mình trong lòng, hỏng rồi, cái này phải lừa dối thế nào đây? Phải biết rằng việc kiểm soát muối của người cổ đại rất nghiêm ngặt, một cô gái thôn quê lại biết chế muối, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
Trong lòng La Tuy Tuệ hối hận không thôi, nàng đã quá sơ suất, chỉ lo làm cho món ăn ngon hơn.
Đô Vân Gián thấy nàng vẻ mặt hối hận bối rối, không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ nói: "Vi phu biết nương t. ử có thần thông, nhưng phương pháp này vẫn là không nên tùy tiện phô bày trước mặt người khác, kẻo miệng lưỡi thiên hạ mà chiêu mời tai họa."
La Tuy Tuệ không cách nào phản bác, nàng xoa xoa mép bát, khẽ "Ừm" một tiếng. Nhìn Đô Vân Gián rời khỏi phòng bếp, La Tuy Tuệ hối hận ôm trán: "Sơ suất quá!"
Đô Vân Gián trở về phòng uống ngụm nước, nhớ lại muối do La Tuy Tuệ chế ra, chỉ cảm thấy La Tuy Tuệ này ngày càng thần bí. Nàng đã không phải người trùng sinh, nhưng cũng không phải La Tuy Tuệ ban đầu, rốt cuộc nàng là thần thánh phương nào?
Đô Vân Gián suy ngẫm hồi lâu không có kết quả, đành tạm thời buông xuống, nhưng sự cảnh giác của y đối với La Tuy Tuệ chỉ tăng chứ không giảm.
Cuộc sống ở La Gia Thôn trôi qua rất yên bình, ngoài những lời đàm tiếu chuyện nhà chuyện cửa, mọi thứ đều tốt. Hôm đó La Tuy Tuệ đi chợ phiên ở trấn cách bảy dặm về, mua một ít hương liệu gia vị nàng biết, định nghiền ra làm chút đồ nêm nếm.
"Tuy Tuệ, Tuy Tuệ!"
La Tuy Tuệ bị một giọng nói xa lạ gọi lại. Nàng quay đầu lại, thấy một nam t. ử mặc áo vải ngắn màu xám, dung mạo hơi thanh tú đang chạy nhanh đến. Hắn hơi thở hổn hển, khóe môi nhếch lên: "Tuy Tuệ, nàng, ta về muộn rồi."
La Tuy Tuệ lùi lại một bước, giữ khoảng cách với hắn. Nàng hình như không quen biết người này. Hắn thấy nàng lùi lại, cứng nhắc giật giật khóe môi, cũng lùi ra một chút: "Tuy Tuệ, nàng, nàng sống tốt không? Ta chỉ đến thăm nàng thôi."
La Tuy Tuệ không quen người đó, lại sợ để lộ sơ hở, bèn khẽ cười đáp lại một tiếng: "Trước đây ta không may bị va đầu, có chút không nhớ được chuyện gì. Ngươi là?"
Người đó nghe vậy sắc mặt biến đổi, sốt ruột muốn tiến lên nhưng lại cố gắng dừng bước, vội vàng hỏi: "Va phải đầu sao, có nghiêm trọng không, tại sao lại như vậy?"
"Không có gì nghiêm trọng, đã đỡ nhiều rồi." La Tuy Tuệ cười cười. Vết thương trên đầu nàng quả thực đã đỡ nhiều. Người đó có chút thất vọng nói: "Ta là Tào Bảo Thông, nàng còn nhớ không?"
Tào Bảo Thông. La Tuy Tuệ nhớ ra rồi, hắn là người Tiểu Hà Thôn, nhà làm nghề thợ mộc truyền đời, danh tiếng rất cao trong vùng. Chiếc bàn ăn hiện tại trong nhà La Tuy Tuệ chính là do nhà hắn làm. Tào Bảo Thông cũng là người đã giúp La Tuy Tuệ dò la tin tức của Trương Đồ.
La Tuy Tuệ "Ồ" một tiếng: "Ta có chút ấn tượng rồi!"
"Thật sao?" Tào Bảo Thông vui mừng nói, rồi lập tức lại thất vọng. Nhớ ra thì sao chứ, nàng đã thành hôn rồi, cuối cùng hắn vẫn là chậm một bước. Hắn cũng sắp phải cưới vợ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!