Hai bên mặc cả hồi lâu, cuối cùng chốt giá mười hai văn tiền.
Hán tử dùng giấy dầu quấn chặt bút lông, dùng cả hai tay đưa cho Thẩm Liễu, cười lắc đầu: "Tiểu muội nhà ngươi cũng thật biết cách nói chuyện, khách quan xin hãy nhận lấy."
Thẩm Liễu nhận lấy bút, vô cùng cẩn thận cất vào trong lòng ngực: "Ông chủ buôn may bán đắt."
Hán tử cười gật đầu: "Nếu như dùng tốt thì mời ngài quay lại, ta có một cửa hàng trong thị trấn, căn nhà thứ hai ở cầu Quan Âm bên phố tây."
"Được."
Thẩm Liễu vô cùng vui vẻ, khóe miệng không nhịn được cong lên.
Cố Tri Hi biết cậu không phải người hay biểu lộ cảm xúc, dù cho có cực kỳ vui vẻ, cũng sẽ không quơ chân múa tay giống như bây giờ, nàng nhìn vành tai phớt hồng của cậu, bỗng nhiên nói: "Huynh thích ca của muội hả?"
"Ừm."
Trả lời xong, Thẩm Liễu mới kinh ngạc phát hiện mình đã nói gì, sắc mặt cậu đỏ lên: "Ta, ý ta là…" Cậu mím môi, không muốn nói lời trái với lương tâm của mình trong chuyện này, "Huynh ấy rất tốt."
"Ồ ~" Cố Tri Hi kéo dài âm cuối, cười đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt, "Huynh mới gặp huynh ấy có hai ngày thôi mà đã biết huynh ấy tốt rồi à?"
Thẩm Liễu cắn môi, nghiêng đầu không nhìn nàng nữa, nhỏ giọng nói: "Không phải hai ngày."
Chuyện sau đó, dù có thế nào cũng không chịu nói tiếp.
Lời nói nửa vời, khiến người nghe xong sốt ruột, Cố Tri Hi đuổi theo cậu hỏi: "Vậy thì là mấy ngày? Nói cho muội biết đi."
"Này, muội thấy cái này đẹp không?" Thẩm Liễu cầm một đôi giày thêu hoa trên sập phía trước lên, "Mua cho mẹ một đôi, ta thấy đế giày trên chân bà ấy đã mòn rồi."
"Đừng đánh trống lảng nữa." Cố Tri Hi cười nheo mắt lại, "Ca phu tốt ơi, nói cho muội biết đi, ruột gan muội cồn cào muốn nghe lắm rồi."
Thẩm Liễu không thắng được nàng: "Vậy, vậy ta nói với muội, nhưng muội không được nói cho người khác biết."
"Không nói đâu, không nói đâu mà." Hai tay Cố Tri Hi ôm mặt, "Ca phu nhanh nói cho muội biết đi."
Thẩm Liễu ấp úng kể lại, cuối cùng còn ngượng ngùng gãi mặt.
"Lúc đó huynh đã nhớ thương huynh ấy rồi hả?"
"Ta, ta không có." Thẩm Liễu vội giải thích, "Ta không dám."
Tiểu cô nương cười ha ha: "Vậy thì bây giờ dám, nhớ thương một cách quang minh chính đại, dù sao cũng là của huynh."
"Muội không biết xấu hổ." Ngay cả đầu ngón tay của Thẩm Liễu cũng ửng hồng, cậu cầm đôi giày vải đang nhìn lên, "Muội, muội nhìn xem cái này được không?"
Cố Tri Hi biết cậu thẹn thùng, không chọc cậu nữa, nàng nghiêm túc nhìn đôi giày vải: "Định mua cho mẹ hả?"
"Ừm." Thẩm Liễu gật đầu, cậu đến Cố gia, Triệu Xuân Mai đã chăm sóc cậu rất nhiều, ngay cả khi biết cậu không phải Tô Thanh Lam, cũng chưa từng vì vậy mà khắt khe với cậu, ngược lại còn coi cậu như con trai, đối xử với cậu rất tốt.
Cố Tri Hi lại lắc đầu, nàng sợ chủ quán nghe thấy, đứng sát với Thẩm Liễu: "Giày trong nhà đều là do mẹ làm, đế chắc lắm, tốt hơn giày bán ngoài này nhiều. Nếu huynh thực sự muốn mua giày cho mẹ, không bằng mua chút sợi bông, rồi mua một ít vải, bà ấy chắc chắn sẽ rất vui."
Thẩm Liễu lại sờ đế giày, cuối cùng vẫn đặt giày xuống: "Được, nghe lời muội."
Cách đó không xa lắm có bán vải, chủ quán dựng một chiếc xe gỗ hai bánh nhỏ, xe đỗ trong góc, dùng tảng đá lớn chặn bánh xe lại ngăn cho xe bị trượt, thùng xe rất lớn, bên trong đựng vải vóc đủ màu, vô cùng bắt mắt dưới ánh mặt trời.
Người vây quanh xem vải không ít, Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đi qua, mới phát hiện người bán hàng là một ca nhi, bên cạnh y còn dẫn theo một đứa nhỏ, giữa mày có hơi hồng, cũng là một tiểu ca nhi.
Đứa nhỏ trông khoảng bốn năm tuổi, ngoan ngoãn vô cùng, ngồi yên trên một cái ghế gấp nhỏ, đung đưa hai cái chân mũm mĩm của mình.
Thẩm Liễu vui vẻ nhìn, bước qua ngồi xổm xuống nói chuyện với đứa bé: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!