Gió hè ấm áp thổi qua hoa dại khắp núi, những ngọn đồi vào hạ xanh ngắt, cánh bướm chao liệng.
Trời nóng bức, người dễ buồn ngủ, đặc biệt là Cố Tri Hi trông có hơi lơ đãng.
Tiểu cô nương không phải kiểu người hay che giấu cảm xúc. Thẩm Liễu đã nhận ra từ sớm, sợ nàng mệt mỏi vì chăm bé cưng, mấy ngày nay không cho An An làm phiền nàng.
Tuy Cố An An vẫn còn nhỏ, nhưng vừa sinh ra đã gặp cô út, sao có thể nói không gặp là không gặp ngay được, bé không muốn đâu.
Dù chưa biết nói, nhưng nằm trong xe bập bênh đã biết gọi, a ba a ba, nhìn thấy cô út thì cười toe toét.
Chỉ thế thôi đã khiến trái tim Cố Tri Hi tan chảy, nghỉ ngơi chưa được nửa ngày đã ôm vào lòng hôn.
Cố Quân Xuyên dạy học ở trường tư thục. Hôm qua mẹ thức cả đêm chăm sóc bé con, vừa thay tã vừa cho bú, giờ đang ngủ bù.
Trong khoảng sân nhỏ chỉ còn lại hai người Thẩm Liễu và Cố Tri Hi trò chuyện khe khẽ.
Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, cảm giác nong nóng lướt qua gò má. Thẩm Liễu huých vào vai nàng: "Gần đây làm sao vậy? Trông muội không được vui lắm."
Đế giày cọ cọ xuống đất, nàng đưa tay ôm mặt, một lúc lâu sau, đột nhiên "Ôi" một tiếng.
Hai người nhích lại gần nhau, Thẩm Liễu đưa tay lay nàng: "Cái gì ta cũng kể với muội hết rồi, muội trái lại còn giấu giếm ta."
Cố Tri Hi nhìn sang, thấy ánh mắt Thẩm Liễu sáng rực, trong đôi mắt trong veo phản chiếu gương mặt mình. Nàng mím môi, nhỏ giọng nói: "Vậy muội kể cho huynh nghe, nhưng huynh cũng không được nói cho ai khác, nhất là mẹ và ca."
Trong nhà tổng cộng có năm người, Triệu Xuân Mai và Cố Quân Xuyên thì đặc biệt không được tiết lộ, vậy chỉ còn lại mỗi Cố An An chưa biết nói.
Thẩm Liễu nhìn nàng cười, mi mắt cong cong gật đầu: "Yên tâm, ta sẽ không nói đâu."
Tiếng sột soạt vang lên, Cố Tri Hi lấy ra một chiếc khăn tay, đưa cho Thẩm Liễu.
Chiếc khăn trắng như tuyết, trên góc thêu nước xanh cỏ dại và một con thuyền nhỏ, trông rất nên thơ.
Thẩm Liễu vừa nhìn thì biết ngay không phải của Cố Tri Hi, tiểu cô nương luôn thích thêu chim én và cá nhỏ. Cậu nhíu mày: "Khăn này lấy đâu ra thế?"
Lớn chuyện rồi, đồ vật riêng tư thế này đâu thể tùy tiện tặng cho người khác được.
Ngay cả ở những nơi nông thôn phóng khoáng, thì thiếu niên cũng dùng túi thơm và khăn như tín vật đính ước.
Cố Tri Hi đưa tay xoa mặt: "Hôm đó huynh sinh An An, muội nôn nóng đến mức khóc hết nước mắt, Quý Chu Dã… đưa cho muội lau mặt."
Thẩm Liễu hiểu rõ gật đầu. Cậu biết người này, trợ giảng của Cố Quân Xuyên, khoảng thời gian gần đây đã giúp đỡ trong nhà rất nhiều. Hôm cậu sinh, sợ xe bò không đuổi kịp, thanh niên đó đã chạy về nhà, đánh xe ngựa tới.
Khoảng thời gian Cố Quân Xuyên xin nghỉ phép, cũng là hắn nói giúp với lão tiên sinh dạy thay cũ, là một người rất đáng tin cậy.
Thẩm Liễu mím môi, cậu không đọc nhiều sách, phải trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Hắn, hắn phải lòng muội hả?"
Tiểu cô nương dùng khóe mắt liếc nhìn Thẩm Liễu, rồi lập tức cụp mắt xuống, nhưng sắc đỏ đã lan đến cổ, nàng cắn cắn môi: "Muội cũng không biết nữa."
"Sao lại không biết?" Thẩm Liễu nhíu mày, "Cái khăn này đưa cho muội một tháng rồi, thế mà hắn vẫn chưa đòi lại."
Lời này của tiểu ca nhi nghe có hơi giúp người nhà mặc kệ lẽ phải (*). Theo lý mà nói, đáng ra Cố Tri Hi phải chủ động trả lại mới đúng, nhưng cậu còn chưa hỏi rõ đã vội vàng kết luận, dù sao thì Bảo muội nhà cậu ngoan ngoãn như vậy… chắc chắn là người đúng.
(*)
Cố Tri Hi đưa tay gãi gãi mặt, ấp úng nói: "Muội, muội trả rồi, nhưng huynh ấy không chịu nhận."
Ngày đầu tiên Cố Quân Xuyên quay về sau kỳ nghỉ phép ngắn, nàng đưa ca đến trường tư thục rồi chủ động trả khăn lại, còn dùng nước xà phòng giặt cho thơm. Nhưng Quý Chu Dã không nhận, chỉ nói: "Chiếc khăn này ta không dùng nhiều. May mắn lần trước cô nương rõ ràng đang sốt ruột, nhưng vẫn không ghét bỏ… món đồ cũ này."
"Không chịu nhận à?" Thẩm Liễu nhíu mày, vỗ tay vào đùi, nói chắc như đinh đóng cột: "Vậy thì đó là lỗi của hắn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!