Sau khi sinh con, Thẩm Liễu ở cữ vô cùng thoải mái, gần như đến mức áo mặc tận tay, cơm dâng tận miệng.
Có mẹ và Bảo muội trông chừng em bé, cậu chỉ việc ăn rồi ngủ là được. Nhưng Cố Quân Xuyên vẫn xin nghỉ phép một thời gian ngắn, ở nhà chuyên tâm chăm sóc cậu.
Hán tử không đi làm mà ở nhà hầu hạ ở cữ, quả thực chưa từng nghe bao giờ.
Thời tiết nóng lên, dưới cây đa ở cổng thôn tụ tập rất nhiều bà cô, thím, lắm người nhiều miệng, cái gì cũng nói ——
"Một ca nhi thôi mà cung phụng như tổ tông, sợ không phải là điên rồi chứ."
"Cố gia quạnh quẽ nhiều năm như vậy, vui mừng là đúng rồi. Đâu có giống mấy nhà thành thân đã nhiều năm, gì cũng không sinh được."
"Ôi tôi nói này, bà Trương, bà có ý gì đấy!" Quạt hương bồ vỗ bồm bộp hai cái, bà lão hừ một tiếng, "Không phải đã nhận trứng gà đỏ của Cố gia rồi à, sao còn chẳng phân biệt đúng sai vậy chứ!"
"Ít nhất ta biết ăn của chùa phải quét lá đa (*), còn hơn bà nhận đồ ăn rồi còn đi nói xấu sau lưng họ!"
(*)
……
Bên ngoài bàn tán xôn xao, người Cố gia hoàn toàn không quan tâm, chỉ yên bình sống cuộc sống của mình.
Giữa trưa hè sau giờ Ngọ (11h-13h), ánh nắng có hơi gay gắt, nhưng cây liễu ngoài sân lại rủ xuống những dải lụa xanh biếc, che khuất phần lớn ánh sáng, chỉ để lại những khoảng sáng le lói đầy sân. Ngồi hóng mát dưới bóng cây, ngày dài bình yên.
Một chiếc bàn vuông nhỏ được kê trong sân, bên trên đặt dưa lưới mới cắt.
Hai hàng dưa mầm gieo trồng vào vụ xuân đã kịp đón một mùa xuân tươi đẹp với lượng mưa dồi dào. Quả dưa lưới mọc ra vừa to vừa tròn, buổi trưa bỏ vào nước giếng ngâm, lành lạnh mát rượi vô cùng ngon miệng.
Cố Tri Hi cắn một ngụm, nước ngọt tràn ngập cả cổ họng: "Ca, ca phu, hai người mau nếm thử đi, ngọt lắm."
Cố Quân Xuyên đáp lại, cố ý chọn miếng đã được nắng chiếu vào không còn quá lạnh, đưa đến bên miệng Thẩm Liễu trước: "Ăn ít thôi, lát nữa là ăn cơm rồi."
Tiểu ca nhi hé miệng, cắn một miếng: "Ngọt quá."
Ngay phần dưa bị cắn thành hình lưỡi liềm, Cố Quân Xuyên cũng cắn một ngụm, vẻ mặt dịu dàng nhìn Thẩm Liễu: "Ngọt thật."
Cũng không biết là dưa ngọt, hay là tiểu ca nhi ngọt.
Gió ấm nhẹ nhàng thổi tới, bé con trong xe bập bênh mở bừng mắt.
Thẩm Liễu là ca nhi, không thể cho uống sữa như phụ nữ. Cố gia bèn thương lượng với một nhà nuôi dê bò, mỗi ngày đưa một tô sữa tươi tới.
Ngày ngày nuôi nấng, những vết nhăn nheo mới sinh của bé con đã biến mất từ lâu, làn da hiện tại vừa trắng vừa mềm.
Cố Tri Hi duỗi tay sờ khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của bé, bé con không khóc cũng không quậy, còn tò mò nắm lấy đầu ngón tay thon dài của tiểu cô nương, ê ê a a.
Bé cưng sinh được mấy ngày, nhũ danh kêu là "An An", tên đầy đủ thì vẫn chưa quyết định.
Nhớ tới Cố Quân Xuyên đầy bụng chữ nghĩa, thế mà đến khi đặt tên cho con trai, y lại rơi vào tình thế khó khăn. Y lật《 Kinh Thi 》hết năm ba lần, nhưng vẫn không nghĩ ra cái tên nào, dường như dù ý nghĩa có tốt đẹp đến đâu đi chăng nữa, khi đặt lên người thằng nhóc này đều không đủ.
Bỗng dưng, Cố Tri Hi nhẹ giọng hỏi: "Ca, khi nào huynh đến trường tư thục vậy?"
Cố Quân Xuyên hơi hơi cụp mắt: "Huynh mới ở nhà có mấy ngày, muội đã ngại phiền rồi."
Sắc mặt tiểu cô nương hơi đỏ lên, nghĩ hôm ca phu sinh trong nhà vô cùng lộn xộn, chiếc khăn kia nàng còn chưa trả lại nữa… Sợ bị người nhìn ra, nàng vội đi nhìn bé cưng.
An An ngoan ngoãn nghe lời, chẳng thể ngờ đứa nhỏ đạp lung tung ầm ĩ trong bụng Thẩm Liễu, khi chào đời sẽ khiến người đỡ phải lo đến vậy. Bé nghiêng đầu cười khúc khích, đáng yêu đến mức lòng người tan chảy.
Cố Tri Hi nhẹ nhàng rút tay về, rồi nhịn không được dùng mu bàn tay v**t v* khuôn mặt nhỏ của An An, sau đó đứng lên: "Muội, muội đi xem mẹ nấu gì rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!