Chương 60: Thằng nhóc béo tốt

Tiếng vó ngựa như tiếng sấm, theo sau đó là hai tiếng ngựa hí, xuyên qua tầng mây.

Tuy trấn Bạch Vân không lớn, nhưng ranh giới được phân chia rõ ràng. Ví dụ như phố hẻm ở chỗ Cố gia, hiếm khi có xe ngựa lui tới, thế nên có không ít người ra xem náo nhiệt, trên con đường đất ngoài cổng lớn có rất nhiều phụ nữ tụ tập.

"Ôi trời sao thế này, hoành tráng quá!"

"Nghe nói là phu lang nhà họ Cố sinh con, chắc là đi mời lang trung."

Xa phu nhảy xuống khỏi thùng xe, đặt ghế xuống rồi mới cung kính đón tiếp. Màn xe vén lên, người xuống trước là Quý Chu Dã, hắn đứng ngay ngắn rồi đỡ những người còn lại xuống xe cùng xa phu.

Đầu tiên là Cố Tri Hi, Cố Quân Xuyên và Trịnh Hổ, cuối cùng là một vị tiểu tiên sinh tay xách theo hòm thuốc.

Tiểu tiên sinh tên là Chu Diễn, xuất thân từ họ Chu theo nghề thầy thuốc nổi danh trấn trên, cũng là chú út của Chu Đạm, học trò của Cố Quân Xuyên.

Tuy tuổi tác y không lớn, nhưng đã hành nghề y mấy năm, rất giàu kinh nghiệm, hơn nữa vì thân phận ca nhi, nên cực kỳ am hiểu trợ sinh đỡ đẻ.

Đẩy cửa lớn ra, mấy người nối đuôi nhau bước vào. Chân cẳng Cố Quân Xuyên không tốt, nhưng dường như còn đi nhanh hơn bình thường. Tuy sắc mặt y bình tĩnh, nhưng thanh âm lại run rẩy: "Tiên sinh, mời ngài sang bên này."

Cố Tri Hi càng gấp đến mức mất hồn. Ban nãy ở trường tư thục thấy Cố Quân Xuyên đã lập tức khóc hết một lúc, hiện tại cuối cùng cũng về nhà, nghe thấy bên trong vang lên tiếng khóc khàn cả giọng, nước mắt rơi xuống như chuỗi hạt bị đứt.

Nhà vốn không lớn, mà nay có rất nhiều người vây quanh, gần như chẳng còn chỗ đặt chân.

Cố Tri Hi vừa định đi vào bên trong, lại bị người bên cạnh gọi lại. Nàng quay đầu, thấy Quý Chu Dã đưa một chiếc khăn qua.

Cố Tri Hi biết nam nhân này. Lần đầu nàng đánh xe bò đưa ca đến trường tư thục, chính hắn đã đứng chờ ở cửa.

Hắn nói mình là trợ giảng của ca, còn giúp nàng dắt bò con.

Quý Chu Dã nhìn nàng, nhẹ giọng nói: "Mặt tèm nhem hết rồi, lau một cái đi rồi hẵng vào nhà."

Cố Tri Hi nhận lấy chiếc khăn, cảm ơn, rồi vội vàng chạy vào.

Cửa phòng ngủ mở toang, Cố Quân Xuyên bị cản lại. Thím gấp đến mức dậm chân: "Ôi trời Xuyên Tử à, ta biết con lo lắng, nhưng mà không vào được, không vào được đâu!"

Chu Diễn đi cùng đã quen với cảnh này, chậm rãi nói: "Ta là ca nhi, để ta vào."

Thím Ngô nhìn y từ trên xuống dưới, thấy giữa mày y có một nốt ruồi đỏ, vội đồng ý, tránh đường mời người vào trong.

Cố Quân Xuyên vẫn đứng bất động ở cửa, bà quýnh lên: "Bên trong đang sinh con, cả phòng toàn là máu me xui xẻo, nhỡ đâu lại dính vào người!"

"Đâu ra mấy lời bậy bạ vậy chứ!" Cố Quân Xuyên nhìn về phía bà ấy, nhíu chặt mày, "Phu lang của con đang liều mạng ở bên trong, con mà còn sợ đen đủi sao? Đời này con trải qua chuyện xui rủi còn ít à?"

Đang nói, trong phòng vang lên tiếng của bà đỡ ——

"Dùng sức, dùng sức nữa đi!"

"Liễu ca nhi con đừng khóc nữa, không có sức sinh con đâu!"

"Chu tiên sinh ngài mau tới xem đi, xương hông của Liễu ca nhi hẹp quá, thật sự là sinh không được!"

Tiếng nức nở đè nén của Thẩm Liễu vang lên từng tiếng một, khiến trái tim người như bị bóp nghẹt.

Sắc mặt Cố Quân Xuyên cứng đờ, mới giơ chân bước lên một bước, thím Ngô đã gấp gáp "ôi trời ơi", bà gọi với vào phòng: "Muội muội à, ngươi mau tới đây đi, Xuyên Tử nhà ngươi muốn vào phòng này!"

Thật ra khi Cố Tri Hi chạy vào nhà, Triệu Xuân Mai biết ngay Cố Quân Xuyên đã về, thế nên bà đều nghe thấy rõ ràng những lời ở cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt Cố Quân Xuyên đỏ hoe, thanh âm y phát ra cũng run lẩy bẩy: "Mẹ, người cũng muốn cản con sao?"

Im lặng hồi lâu, Triệu Xuân Mai chậm rãi thở ra một hơi: "Muốn vào thì vào đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!