Tuyết ngừng là lúc trời lạnh nhất, Thẩm Liễu mặc đủ cả bốn lớp quần áo, áo trong, trung y, áo khoác trong, áo khoác ngoài.
Cậu vốn định nói áo dày lắm, chẳng lạnh chút nào, nhưng trước khi ra ngoài, Cố Quân Xuyên vẫn đội mũ bông lên cho cậu, còn quấn một chiếc khăn choàng lông thỏ quanh cổ, bọc kín mít đến mức chỉ để lộ một đôi mắt, rất giống một quả bí đao.
Tuyết tích tụ suốt cả đêm, rồi phơi nắng non nửa ngày, đã không còn cảm giác mềm xốp như mới vừa rơi.
Tuyết đọng sắp tan, đường đất ẩm ướt khó đi, cũng may không quá trơn trượt. Cố Quân Xuyên nắm chặt tay tiểu ca nhi, giẫm lên lớp tuyết vang lên tiếng sàn sạt.
Lúc này, có rất nhiều người nhân lúc thời tiết đẹp cầm chổi ra quét tuyết, thấy hai người họ, lên tiếng hàn huyên: "Con trai cả của Cố gia hôm nay không đến trường tư thục à?"
"Đúng lúc nghỉ cuối tuần ạ." Cố Quân Xuyên cười nhìn Thẩm Liễu một cái, "Dẫn em ấy ra ngoài đi dạo."
Tiếng quét tuyết sột soạt vang lên, thím thở dài: "Ôi chao tình cảm quá."
Thẩm Liễu cụp mắt cười rộ lên, nhìn hai bàn tay đan vào nhau, trong lòng ấm áp.
Con chó vàng lớn ở nhà bên cũng ra ngoài phơi nắng. Thím Ngô sợ nó lạnh, dùng vải vụn may thành một cái áo khoác nhỏ, quấn cái bụng tròn của nó lại.
Nó đã quen thân với Thẩm Liễu. Lúc hè thu, tiểu ca nhi hái được trái cây cũng chia cho nó một nửa, hiện tại thấy người ta, từ xa đã sủa một tiếng.
Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng hất cằm, chọc ghẹo: "Người bạn nhỏ của em kìa."
Nam nhân trông thì điềm đạm cẩn thận, nhưng thật ra lại chẳng đứng đắn chút nào. Nếu không phải da mặt tiểu ca nhi mỏng, những cách ứng xử mà cậu đã học được đã sớm biến thành những lời âu yếm sến rện, trêu chọc lại người ta rồi.
Thẩm Liễu tức giận đánh y, nhưng lại không nỡ dùng sức thật.
Cậu đứng phía sau vùi đầu vào cánh tay nam nhân, hai người cười khúc khích đùa nghịch với nhau.
Lúc đến Ích Chính Đường, mặt trời đã ngả về tây, đã qua giờ Mùi (13h-15h) hai khắc.
Đẩy cửa vào, chuông đồng treo trên cửa reo lên giòn giã, mùi thảo dược xộc vào mũi.
Tủ thuốc bằng gỗ bách cao ba thước chiếm trọn bức tường phía đông, một học trò đang giã thuốc, đúng vào lúc trời đổ tuyết, trong phòng có rất nhiều người bệnh đến khám, cánh tay và chân đều bầm một mảng, không nhịn được r*n r* mãi.
Đợi đến lượt Thẩm Liễu, vị lang trung già nhìn cậu từ trên xuống dưới, rồi nhìn sang Cố Quân Xuyên đứng bên cạnh: "Không khỏe ở đâu?"
"Gần đây luôn buồn nôn." Ngửi thấy mùi thuốc, cổ họng Thẩm Liễu lại khó chịu, cậu vội nuốt nước bọt áp xuống, "Cứ muốn nôn suốt."
Cổ tay đặt trên gối để bắt mạch. Tiểu ca nhi không nhịn được căng thẳng, mãi đến khi Cố Quân Xuyên duỗi tay nhẹ nhàng áp đầu cậu vào eo mình. Thẩm Liễu dựa vào người y, trái tim mới bình tĩnh lại.
Lang trung già đặt đầu ngón tay lên cổ tay tiểu ca nhi, vuốt chòm râu hoa râm: "Thành thân mấy tháng rồi?"
Từ giữa mùa hè đến ngày đông giá rét, tính toán đâu đó mới khoảng nửa năm.
Lang trung già cười gật gật đầu: "Chuyện vui đó, hai tháng rồi."
Nghe vậy, Thẩm Liễu khựng lại. Vốn dĩ trong lòng không chắc lắm, nhưng nghe lang trung nói vậy, cậu không nhịn được vui mừng, ngửa đầu nhìn Cố Quân Xuyên: "Quân Xuyên ơi…"
Cố Quân Xuyên nghiêng đầu, lỗ tai hồng rực một mảng, lồng ngực cũng không kiềm được mà phập phồng, mãi một lúc lâu sau mới cụp mắt nhìn về phía Thẩm Liễu, đáy mắt cũng đỏ hoe.
"Quân Xuyên, huynh sắp làm cha rồi."
Y sắp làm cha… Duỗi tay chạm vào mặt tiểu ca nhi, môi Cố Quân Xuyên có hơi run, nhưng chẳng nói nên lời. Y không rảnh quan tâm quanh mình có bao nhiêu người đang nhìn, cúi người ôm chặt Thẩm Liễu.
Một hồi lâu, lang trung già mới cười gõ gõ mặt bàn, ra hiệu cho y ngồi xuống: "Chân sao rồi?"
Cố Quân Xuyên là "khách quen" ở đây, thấy y ngồi xuống, học trò vội dọn cái ghế đến cho y gác chân.
Quần có hơi dày, Thẩm Liễu giúp đỡ xắn lên, tiện cho lão lang trung sờ xương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!