Cố Quân Xuyên ngơ ngẩn, hồi lâu vẫn không nói gì, trong phòng im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở.
Mãi một lúc lâu sau, y mới nuốt nước bọt, chậm rãi nói: "Có… Là ý ta đang nghĩ sao?"
Hỏi gì vậy chứ!
Thẩm Liễu giận dỗi mím môi, nghiêng đầu không thèm nhìn người ta.
Nhưng Cố Quân Xuyên lại quýnh lên, y cúi người đến gần, một bàn tay xoa sau gáy tiểu ca nhi, giọng nói vô thức run run: "Là, là có con sao?"
Hơi thở ra ấm áp, tựa như lông xù lướt qua vành tai, có hơi ngứa, Thẩm Liễu hừ hừ một tiếng, lẩm bẩm nói: "Cũng không chắc lắm."
Cậu vốn không định nói, nhưng khi gặp được Cố Quân Xuyên, những lời chất chứa trong lòng chẳng thể giữ được nữa, muốn nói hết tất cả cho y nghe: "Mấy ngày nay ta luôn thấy buồn nôn, lúc xem bò còn nôn ra nữa."
Cố Quân Xuyên nghe vậy thì cuống lên, vội vàng hỏi: "Nôn sao? Giờ còn khó chịu không em?"
"Không còn khó chịu nữa." Thẩm Liễu có hơi ngượng ngùng, duỗi tay sờ lỗ tai, "Người ta nói ta như vậy là có, nhưng ta chưa đi khám lang trung, nên chưa nói với mẹ và Bảo muội."
Yết hầu Cố Quân Xuyên khẽ nhúc nhích, tâm tình vốn bình tĩnh cũng kích động lên.
Con… Một đứa con giống y và Thẩm Liễu, chắc sẽ đáng yêu lắm.
Ánh mắt y dịu dàng, bàn tay to luồn dưới nách tiểu ca nhi, thấp giọng nói: "Lại đây, cho ta ôm một lát nào."
Thẩm Liễu c*n m** d***, có hơi thẹn thùng, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy, cậu duỗi tay sờ lên chân nam nhân: "Chịu được không ạ?"
"Chịu được."
Cậu nghiêng người ngồi trên đùi phải của Cố Quân Xuyên, hai người dựa rất gần nhau, tựa như cúi đầu là có thể hôn một cái.
Giọng nói của nam nhân nhẹ nhàng vang lên bên tai: "Liễu Nhi, ngày mai chúng ta cùng đi khám lang trung đi."
"Cùng nhau… Huynh không đi dạy sao?"
"Tuyết rơi, trường tư thục cộng với ngày nghỉ cuối tuần cho nghỉ hai ngày."
Lông mi run run, trên mặt Thẩm Liễu nóng bừng: "Dạ."
Bàn tay to v**t v* tấm lưng gầy gò của tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên dịu giọng nói: "Chúng ta chỉ nghĩ là đi khám một cái thôi, nếu có thì chắc chắn rất tốt, nếu không có… cũng không thể khó chịu em nhé."
Thẩm Liễu nhẹ nhàng đáp lại, cánh tay vòng lên cổ nam nhân.
Cố Quân Xuyên nghiêng đầu hôn lên sườn mặt cậu: "Liễu Nhi, chúng ta vẫn còn rất nhiều, rất nhiều thời gian."
"Ta biết." Thẩm Liễu mím môi cười rộ lên, "Có con thì tốt, chỉ ở cùng tướng công cả đời… cũng rất tốt."
Bốn mắt giao nhau, hai người đều nhẹ giọng nở nụ cười.
Ôm nhau thật lâu, thật lâu, lâu đến mức ánh nến nhẹ nhàng đong đưa, nước trong bồn đã sớm nguội lạnh.
Sau nửa đêm, trời lại nổi gió, thét gào khắp núi.
Nhưng lúc này, Thẩm Liễu chẳng sợ chút nào, cậu nằm trong lòng nam nhân, gối lên cánh tay y, vô cớ cảm thấy an tâm.
Tuy sợ tiểu ca nhi mất mát, Cố Quân Xuyên khuyên cậu rất nhiều, nhưng trong lòng y cũng rất mong chờ.
Bàn tay to với khớp xương rõ ràng lẳng lặng sờ lên phần bụng phẳng lì của Thẩm Liễu, sợ tiểu ca nhi phát hiện, chỉ chạm một chút đã rút tay về.
Trong bóng tối, Thẩm Liễu mím môi cười rộ lên, cậu không nói, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.Hôm sau tuyết ngừng, sắc trời trong vắt, trong không khí toàn là mùi tươi mát sau trận tuyết rơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!