Chương 48: Hình như ta có rồi

Tay Cố Quân Xuyên lạnh ngắt, y không dám lau nước mắt cho tiểu ca nhi, chỉ đành ôm người thật chặt.

Trong gió tuyết, hơi thở phả ra mang theo độ ấm: "Bên ngoài lạnh, chúng ta vào nhà nhé."

Thẩm Liễu rầu rĩ đáp: "Dạ."

Lúc này tuyết đã ngừng, nhưng gió vẫn lớn, thổi bay tuyết rơi trên ngọn cây và mái hiên nhà, khắp đất trời mênh mông một mảng trắng xóa.

Trong sân im ắng, nhánh cây trơ trụi khẽ rung, mẹ và Bảo muội đều đã ngủ, sợ làm phiền đến họ, hai người bước đi rất khẽ.

Lúc ấy Thẩm Liễu gấp gáp chạy ra, trên chân mang dép lê, để lộ gót chân trắng như lớp tuyết phía sau.

Gậy gỗ đập xuống đất phát ra tiếng trầm đục, Cố Quân Xuyên nắm tay tiểu ca nhi vào nhà: "Em giẫm lên dấu giày của ta đi, đừng để tuyết làm lạnh chân."

Thẩm Liễu mím môi cười rộ lên, chân của nam nhân lớn hơn cậu, dấu giày cũng lớn, cậu núp sau lưng Cố Quân Xuyên, gió tuyết không thể thổi đến cậu.

Trước khi vào nhà, Thẩm Liễu giúp nam nhân cởi áo tơi, bên trên tích một lớp tuyết dày, giũ cho sạch rồi đặt ở cạnh góc tường ngoài phòng.

Trong phòng tối om, giá cắm nến đặt trên chiếc bàn lùn cạnh mép giường, Thẩm Liễu bước qua, thổi gậy đánh lửa, trong phút chốc, cả căn phòng sáng bừng, ánh nến mờ ảo nhẹ nhàng lay động, ánh lên gương mặt dịu dàng của tiểu ca nhi, khiến trái tim của Cố Quân Xuyên cũng bình tĩnh lại.

Trên người y thật sự quá lạnh, trên giày thì dính đầy bùn, sợ làm dơ những chỗ sạch sẽ nên không vào trong.

Đi đường lâu như vậy, chân thực sự rất đau, y bèn kéo cái ghế dựa cạnh bàn đến, ngồi xuống cạnh cửa.

Không bao lâu sau, Thẩm Liễu bước đến, một tay cậu cầm giá cắm nến, một tay ôm ấm đồng nhét vào tay y: "Ôm trong lòng để sưởi ấm tay."

Cố Quân Xuyên đáp lại, rồi thấy tiểu ca nhi bước đến trước mặt y, giúp y cởi mũ trùm đầu xuống, giũ nhẹ một cái, bông tuyết rơi xuống như bột phấn.

Bàn tay ấm áp ôm lấy mặt: "Huynh đi bao lâu rồi? Lạnh quá chừng."

Cố Quân Xuyên biết tiểu ca nhi đau lòng, kéo một tay cậu xuống, niết trong lòng bàn tay: "Không lâu lắm."

"Sao lại không lâu được chứ." Thẩm Liễu nhăn mặt, cổ họng nghẹn lại, tuyết rơi dày như thế, gió lại lớn đến vậy, y chống gậy gỗ đi cũng phải tốn rất nhiều sức lực.

Tuyết rơi vào ban ngày, khi xe ngựa đón học sinh đến ở bên ngoài, trường tư thục bèn tan học sớm. Hôm sau là ngày nghỉ theo chu kỳ mười ngày (*), trường tư thục dứt khoát cho nghỉ hai ngày.

(*)

Nhưng xe bò của cửa hàng lương thực thì không nhanh như thế, chờ đến giờ Dậu (17h-19h) Khâu Tử tới, tuyết đã phủ một lớp rất dày trên mặt đất.

Hắn không đánh xe bò, một mình chạy tới thương lượng đường về với Cố Quân Xuyên.

Xe bò chất đầy lương thực, trời tuyết đường khó đi, Khâu Tử sợ trên đường lật xe, chỉ có thể chờ đến khi tuyết tan mới về, hôm nay hắn không có nơi nào để đi, định ở đỡ một đêm ở cửa hàng gần đó.

Cũng may trường tư thục có phòng ngủ, Cố Quân Xuyên không đến mức lưu lạc đầu đường.

Quý Chu Dã giúp trải đệm giường, sợ y lạnh còn thêm một chiếc chăn bông, chờ đến khi thu xếp ổn thỏa cho Trịnh Hổ thì nhờ đầu bếp ở cùng giúp đỡ trông nom. Cố Quân Xuyên mặc thêm áo tơi, đội mũ trùm và găng tay ra ngoài.

Người trong phòng vừa nghe nói y muốn về nhà đều vô cùng kinh ngạc: "Tuyết rơi dày như vậy, ngươi lại không tiện, ngày mai rồi hẵng đi."

Cố Quân Xuyên nhìn trời, ánh trăng chiếu lên lớp tuyết, đất trời sáng tỏ, chắc không khó đi: "Người trong nhà vẫn đang chờ."

"Trời ơi!" Đầu bếp cho rằng y điên rồi, "Nếu ngươi thật sự về được đến nhà thì cũng là nửa đêm rồi, đừng để đến lúc đó người ta ngủ rồi, cửa cũng không thể vào được.

Cố Quân Xuyên cười cười, y cũng không hiểu vì sao cứ chắc chắn rằng Thẩm Liễu sẽ chờ mình.

Tuyết rơi dày ngập đến mắt cá chân, gió lạnh rát như dao cứa vào mặt, sắp thổi xuyên qua cả áo bông. Nhưng nghĩ đến Thẩm Liễu, trong lòng Cố Quân Xuyên nhấp nhỏm không yên, không muốn nghỉ ngơi dù chỉ một khắc.

Y may mắn nửa đường gặp được một chiếc xe ngựa tiện đường, cho y đi nhờ một đoạn, khi về đến nhà vẫn chưa đến giờ Tý (23h-1h).

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!