Thấy hai người lạ mặt, bà lão nhíu mày nhìn một hồi lâu, rồi duỗi tay lau quần áo, lên tiếng hỏi: "Hai đứa tới tìm người à?"
Phải mà cũng không phải, mím đôi môi hơi khô, Thẩm Liễu mở miệng nói: "Nghe nói nhà này bán bò, mẹ kêu con dẫn muội muội đến xem thử."
Thị trấn dựa vào núi, thời tiết thay đổi nhanh. Mới vừa rồi còn trời còn nắng, bây giờ mặt trời đã bị mây che khuất, gần như không còn thấy ánh mặt trời.
Chuồng bò cách đó không xa vang lên tiếng nhai cỏ, con bê khịt mũi, hừ nhẹ phát ra tiếng mu mu.
Bà lão nhìn Thẩm Liễu một hồi, thở dài nói: "Xem bò à… Ôi."
Nghe thế, Thẩm Liễu nhíu mày, hỏi: "Có gì không ổn sao ạ?"
"Số khổ."
Bà lão đã lớn tuổi, vốn thích buôn chuyện với người khác, hiện tại Thẩm Liễu hỏi tới, bắt đầu kể hết mọi chuyện như cái máy hát.
Hán tử nhà này tên là Phạm Đại, nghe nói hồi nhỏ theo cha mẹ lên núi hái nấm, không cẩn thận bước hụt lăn xuống núi bị thương, mất một ngón tay bên tay trái, nói chuyện cũng không rõ ràng.
Trong nhà vốn còn một đứa con nữa, nhưng nó có bệnh kín, cha mẹ đều không quan tâm, qua tuổi hai lăm vất vả lắm mới tìm được một nhà, lúc này mới thành thân, trong nhà liên tục thúc giục chia nhà, kêu hắn dọn ra ngoài ở.
Tháng trước phu lang lâm bồn, không ngờ khó sinh, chịu tra tấn hai ngày một đêm mới sinh được một tiểu ca nhi.
Sức khỏe phu lang vô cùng kém, khám lang trung, uống thảo dược, tiêu tốn gần hết số tiền tích cóp ít ỏi trong nhà.
Hai người rơi vào thời điểm khó khăn nhất, bèn xin mẹ Phạm Đại đến giúp, cho dù không quan tâm phu lang của con trai mình, nhưng dù sao đó cũng là cháu mình.
Ai ngờ bà lão kia thấy sinh một tiểu ca nhi, suốt đêm khăn gói bỏ đi mất, còn tiện tay lấy luôn hai trái dưa trong nhà.
Bà lão tức đến mức vỗ tay: "Con nói xem đây là kiểu người gì vậy chứ, trong nhà dù thiếu ăn thiếu mặc cũng đâu thể không có tình người đến mức moi thức ăn trong miệng một ca nhi vừa mới sinh con!"
"Cảnh ca nhi buồn bực, ban đêm thường khóc, Phạm Đại vô cùng đau lòng phu lang, nhưng miệng lưỡi vụng về, người ta khóc xong ngủ rồi, nó còn chưa hé miệng."
Quả nhiên, trong phòng lại vang lên tiếng khóc rưng rức, theo cơn gió mạnh thổi vào tai.
Thẩm Liễu nhìn sang Cố Tri Hi: "Vậy ta còn vào không?"
"Đi theo ta đi." Bà lão gọi hai người lại, rồi lải nhải, "Phạm Đại quý con bò trong nhà lắm, nuôi khỏe vô cùng, vừa nghe nói nhà nó muốn bán, rất nhiều người đến xem. Phạm Đại mềm lòng, người khác nói dùng để chở hàng hoặc làm việc, nó lại đau lòng không chịu bán, ôi dào, nhà mình đã thành vậy rồi, vậy mà còn đi thương hại một con bò!"
Vòng qua tường rào tre, tiến vào cổng lớn, bà lão đứng trong sân gọi: "Phạm Đại ra đây nhanh, có người đến xem bò này!"
Bên trong vang lên tiếng trả lời lắp bắp: "Tới, tới ngay!"
Không bao lâu sau, cửa kẽo kẹt mở ra, một hán tử cường tráng bước ra, có lẽ do hàng năm cày ruộng, làn da phơi đến ngăm đen.
Phu lang trong nhà còn đang ở cữ, sợ gió thổi phải y, cửa phòng dùng xơ dừa bện thành tấm rèm, bên trong nhét đầy bông lau, rắn chắc vô cùng.
Phạm Đại gọi: "Thím, người, người tới rồi."
"Ôi, tới thăm Cảnh ca nhi một cái, mấy đứa nói chuyện đi, ta vào nhà."
Phạm Đại thấy trong tay bà bưng chén, bèn giúp mở cửa vén rèm, đến khi người vào buồng trong thì nhẹ nhàng kéo rèm lại, bịt kín cửa ngoài.
Còn chưa kịp nói gì, bên trong bỗng dưng vang lên tiếng khóc nức nở: "Hu hu hu thím ơi, nếu không có Thật ca nhi, con thật sự không muốn sống nữa đâu!"
Phạm Đại khó khăn quay đầu đi, dừng một lát, mới lắp bắp nói với Thẩm Liễu và Cố Tri Hi: "Tới, tới xem bò à?"
Ba người đi về phía chuồng bò, mùa đông trong trấn vô cùng lạnh, ngay cả gia súc cũng phải xây tường đất mới có thể chịu được qua mùa đông, cỏ tranh lợp trên mái được ép chặt, rồi dùng dây thừng cột chắc, dù trời có nổi gió to vẫn có thể chống chịu được.
Cửa dùng dây thừng quấn chặt, kéo lên trên là mở được, ván cửa được quấn hai lớp bằng cỏ rơm, khe hở được nhét đầy vụn rơm, nhưng vẫn còn gió lạnh nhè nhẹ lọt vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!