Đẩy cửa ra, Trịnh Hổ đã đợi ở bên ngoài, một đứa nhóc nho nhỏ lại đeo một cái rương đựng sách lớn trên lưng.
Nhưng thím Cát quấn nhóc rất kín, hôm qua là một chiếc nón da, hôm nay đã đổi thành nón trùm đầu bằng vải, có thể che kín cả gáy.
Mấy người đi bộ đến cửa hàng lương thực, Khâu Tử đang chất hàng lên xe.
Hắn thấy người tới, cười hàn huyên, động tác trên tay cũng không dừng lại, ấn bao gạo xuống sàn xe cho phẳng phiu, rồi thuận miệng nói: "Hôm nay hàng hóa nhiều, phiền ngươi chờ một chút."
Mặt trời vừa nhô ra khỏi đỉnh núi, trời vẫn còn sớm.
"Không sao." Cố Quân Xuyên vốn là người ít nói, nhưng đã quen Khâu Tử đã lâu, nên nói nhiều thêm hai câu, "Nhiều hơn hẳn trước đây, là một vụ làm ăn lớn."
"Tiểu thiếu gia của Tôn gia thành thân, muốn đãi tiệc ba ngày." Khâu Tử cười khổ một tiếng, trên gương mặt khô cứng hiện ra rất nhiều nếp nhăn, "Nhưng dù việc làm ăn có lớn đến đâu thì tiền cũng đâu chảy vào túi ta, ta chỉ là tên c* li thôi."
"Tiểu thiếu gia của Tôn gia?" Cố Quân Xuyên nhướng mày, y có chút ấn tượng, mấy tháng trước Chu Nho Phương muốn y dùng giấy Tuyên Thành chép một quyển sách, người thuê chính là vị tiểu thiếu gia Tôn gia này.
Khâu Tử gật đầu: "Nghe nói là cưới tiểu ca nhi của Tô gia."
Tiểu ca nhi của Tô gia, Tô Thanh Lam…
Hắn vừa dứt lời, Thẩm Liễu bên cạnh ngây người, hô hấp cũng thoáng ngừng lại.
Cố Quân Xuyên biết phu lang nhà mình nghĩ nhiều, vội nắm chặt tay nhỏ của cậu, dịu dàng nói: "Lòng ta chỉ chứa được mỗi em thôi."
Thẩm Liễu giương mắt nhìn y, không nhịn được mím môi cười: "Biết rồi."
Thấy hàng đã chất gần xong, Khâu Tử phủi bụi, bế Trịnh Hổ lên xe, hắn xốc nách Trịnh Hổ lên ước lượng: "Ồ, chàng trai trẻ tăng cân không ít!"
"Mẹ nói đệ đang cao lên."
"Cha của đệ cao, đệ chắc chắn cũng không lùn được."
Có Thẩm Liễu ở đây, Khâu Tử không cần phải đỡ Cố Quân Xuyên, bèn nhảy ra trước thùng xe ngồi.
Tiểu ca nhi đỡ nam nhân ngồi lên xe, đặt gậy chống bên cạnh y, cuối cùng gỡ cái sọt xuống khỏi lưng.
Mở nắp sọt tre ra, bên trong là một tấm nệm dày, Thẩm Liễu mở ra giũ, rồi cẩn thận đắp lên chân Cố Quân Xuyên, cậu thấy nhóc Hổ bên cạnh cũng lạnh, bảo nhóc ngồi gần chút, rồi cũng đắp kín cho nhóc.
Thẩm Liễu nhẹ giọng nói: "Ta biết không đẹp lắm, nhưng ấm, hơn nữa trên đường cũng không gặp bao nhiêu người quen, không được bỏ ra."
Cậu phồng má, nghiêm túc dặn dò người ta, Cố Quân Xuyên duỗi tay sờ lên tấm nệm: "Phu lang không kêu ta bỏ ra, ta sẽ đắp mãi."
Trịnh Hổ ở bên cạnh nghe vậy thì mặt đỏ bừng, nhóc luống cuống tay chân tìm việc để làm, cào thùng xe, gãi cổ, dù sao thì cũng trông rất bận.
Thẩm Liễu lại nhét ấm đồng vào ngực nam nhân: "Bên trong là nước mới rót, cái hôm qua huynh quên mang về nhà rồi, hôm nay nhớ mang về luôn nhé."
"Được."
Tiểu ca nhi lại thò tay vào giỏ lấy ra một cái mũ trùm đầu được làm bằng vải nhung xám, rồi đặt vào tay y.
Mẹ nói từ nhỏ Cố Quân Xuyên đã không thích đội mũ trùm đầu, trong nhà thường làm mũ bông, dù dặn cỡ nào cũng không nhớ đội, nhưng cậu vẫn mang đến đây.
Thấy tiểu ca nhi nhăn mặt, dáng vẻ không biết nên mở miệng khuyên y thế nào, Cố Quân Xuyên thở dài một hơi, hơi thở ra hóa thành một đám sương trắng, y dứt khoát duỗi tay nhận lấy, rồi đội lên đầu.
Bộ dạng từ trên xuống dưới quấn kín như đang ở cữ, Cố Quân Xuyên đau đầu cười khổ, không nhịn được duỗi tay véo má tiểu ca nhi: "Yên tâm chưa?"
"Dạ!" Thẩm Liễu cũng cười rộ lên, rồi lại lấy đồ ra khỏi cái sọt trông như hộp bách bảo, nhưng lần này không phải cho Cố Quân Xuyên.
c** nh* giọng nói: "Mẹ nói đi đường vất vả, người làm thuê của cửa hàng rất quan tâm đến huynh, bảo huynh đưa cái này cho hắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!