Con bò già thong thả bước đi, khi sắp đến cửa hàng lương thực đầu phố, mặt trời đã lặn, hoàng hôn buông xuống.
Khâu Tử còn định đưa người đến tận cửa nhà, nhưng Cố Quân Xuyên lại nhẹ nhàng từ chối: "Qua lại một lần sẽ làm mất thời gian của ngươi, đường cũng không còn xa lắm, ta đi bộ về là được."
Y vừa mới cầm gậy gỗ thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên, tim đập thình thịch, vừa ngẩng đầu thì thấy Thẩm Liễu đứng ở bên cạnh.
Cố Quân Xuyên không nhịn được cụp mắt cười rộ lên, trên đường quay về, y nghĩ không biết phu lang nhà mình có ra đón mình không, nhưng nghĩ bên ngoài gió lạnh, em ấy ngồi ở nhà cũng được, nhưng trong lòng lại không nhịn được muốn gặp cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều nở nụ cười, Thẩm Liễu đi nhanh vài bước đến bên cạnh Cố Quân Xuyên, nam nhân không đội mũ trùm đầu, lỗ tai lạnh cóng đến mức đỏ bừng, cậu có chút đau lòng, vươn tay ra ôm lấy lỗ tai y: "Chắc lạnh cóng luôn rồi."
Thấy Khâu Tử và nhóc Hổ bên cạnh đều đang nhìn, cậu vội thu tay lại, ngược lại nắm lấy bàn tay to của Cố Quân Xuyên, dùng lòng bàn tay sưởi ấm.
Hơi thở nóng phả ra biến thành đám sương trắng, Cố Quân Xuyên dịu giọng nói: "Sao không ở nhà chờ? Lạnh không em?"
"Không lạnh, ngồi chờ ở cửa hàng." Thẩm Liễu có hơi xấu hổ cụp mắt xuống, giọng nói bé xíu xiu vang lên, "Nhớ huynh."
Nghe vậy, tim Cố Quân Xuyên thoáng hẫng một nhịp.
Trên người y lạnh, sợ lan sang tiểu ca nhi, nhưng đầu ngón tay ngứa vô cùng, khi lòng bàn tay không còn lạnh lắm, y vòng ra sau cổ Thẩm Liễu, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, thở dài nói: "Em không chịu nghe lời."
Cả ngày hôm nay Cố Quân Xuyên ra ngoài dạy học, Thẩm Liễu đợi ở nhà ra sao cũng không thấy thoải mái.
Trong phòng đốt củi, tuy có hơi sặc nhưng không lạnh lắm. Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi ở trong phòng thêu chăn, Thẩm Liễu đứng ngồi không yên như mông có gai, thêu khăn tay xong thì lại tháo, tháo xong lại thêu, Triệu Xuân Mai thật sự không nhìn nổi nữa, cười nói: "Lát nữa là Xuyên Nhi về rồi, nếu con thật sự muốn đi thì đi đi, nhớ vào cửa hàng ngồi nhé, bên trong ấm lắm."
Thẩm Liễu đáp lại, đặt khăn xuống rồi chạy ra cửa.
Cửa hàng lương thực đốt than, trong phòng vô cùng ấm áp, thấy Thẩm Liễu đến chờ, La Tứ gia còn bảo cậu vào nhà lấy băng ghế nhỏ ra ngồi cho đỡ mỏi chân.
Thẩm Liễu ngồi trong phòng chờ, nghe thấy tiếng động gì là ngó ra ngoài nhìn, mãi đến khi xe bò Cố Quân Xuyên ngồi quay về, trái tim xao động của cậu mới bình tĩnh lại.
Trong ánh hoàng hôn, bầu trời xanh xám treo rặng mây đỏ, đẹp không sao tả xiết. Sau khi tạm biệt Khâu Tử, Cố Quân Xuyên nắm chặt tay Thẩm Liễu, gọi Trịnh Hổ về nhà.
Sau khi trời lạnh mặt đất cũng trở nên cứng hơn, gậy gỗ đập xuống đất phát ra những tiếng cộp cộp đều đều, trong lòng Thẩm Liễu cũng bình yên theo.
Cửa lớn nhẹ nhàng đẩy ra, chưa đợi Thẩm Liễu lên tiếng, giọng nói của Cố Tri Hi từ xa đã vang lên: "Ca, ca phu về rồi!"
Không bao lâu sau, nàng chạy bình bịch ra từ nhà bếp, cười nói: "Mẹ đang nấu cơm, lát nữa là ăn được rồi."
Vừa mới bước vào sân đã ngửi thấy mùi ớt, hương thơm thoang thoảng bay thẳng vào mũi.
Vào đông trời giá rét, phải ăn chút đồ cay mới ấm người. Cách đây mấy ngày Triệu Xuân Mai mua nửa con gà, vẫn còn dư một nồi huyết gà, bà luộc chín, rồi trộn với ớt cay, tương đậu nành cho dậy mùi, trước khi múc ra nồi còn thêm vài nhánh tỏi non xanh mướt, xào qua với những nguyên liệu như vậy, huyết gà sẽ không còn mùi tanh, ăn vào vừa tươi vừa mềm, trơn tuột trong miệng.
Tuy đã tan học, nhưng trong tay Cố Quân Xuyên vẫn còn chút việc chưa làm xong, y bèn xách rương tre vào thư phòng trước.
Trong phòng có chút lạnh, Cố Quân Xuyên mới xoa nhẹ hai tay, đã nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, y quay người mở cửa, thấy ngay Thẩm Liễu đang đứng đó.
Tiểu ca nhi ôm tấm nệm trong lòng, trên tay cầm ấm đồng vừa mới rót nước nóng: "Nghĩ huynh sẽ bận một lúc nên đem đồ tới."
Cố Quân Xuyên nghiêng người cho cậu vào, Thẩm Liễu vòng qua bàn, trải nệm lên cho y, rồi đặt ấm đồng lên bàn: "Nệm đắp lên chân, ấm đồng ôm trong lòng, nếu thật sự không rảnh tay, vậy nhét vào quần áo, đừng để bị lạnh."
Cố Quân Xuyên cũng đã trải qua nhiều gian khổ trong suốt những năm học hành. Tuy mẹ và Bảo muội đối xử với y tốt, nhưng cũng có lúc không thể chu toàn mọi việc, y lại bận việc học, hiếm khi quan tâm đến mấy chuyện sinh hoạt vụn vặt thế này. Vào đông tay chân thường nứt nẻ, ngứa không chịu nổi, nhưng cũng chỉ ngóng trông đến mùa hạ sẽ tốt lên, trước nay không để ý đến.
Có thể thấy Thẩm Liễu quan tâm chăm sóc từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, y cảm thấy rất ấm áp.
Tiểu ca nhi chậm rãi nói: "Bảo muội nói hồi chiều tối thím Cát có đưa qua một túi cá nhỏ, mẹ chuẩn bị lăn bột rồi chiên ăn, chắc còn phải mất một lúc nữa, huynh cứ bận việc trước đi, chờ khi nào cơm nấu xong ta sẽ đến gọi huynh."
Ánh mắt Cố Quân Xuyên dịu dàng nhìn cậu, chờ người ta nói xong, y mới nhẹ giọng đáp: "Được."
Cửa nhẹ nhàng đóng lại, Thẩm Liễu đi nhanh vài bước, định vào bếp phụ giúp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!