Nước lèo được thêm lòng gà, rồi hầm trong thời gian dài, nước canh đều chuyển thành màu trắng.
Tim gà, mề gà mềm ngon, ăn vào dai dai, gan gà mềm mềm dẻo dẻo, ăn khô có hơi ngán, nhưng ăn cùng mì sợi, nước canh, và rau xanh thì rất ngon.
Có rất nhiều mì sợi, đủ cho cả nhà ăn no căng.
Trong chén mọi người đều đầy lòng gà, Triệu Xuân Mai cười nói: "Uống nhiều canh nóng mới ấm, lát nữa đi đường cũng không lạnh."
Hôm nay là ngày đầu tiên Cố Quân Xuyên đi dạy học, người trong nhà đều muốn tiễn y.
Y cười xua tay: "Cũng không phải vào kinh đi thi, không cần phải long trọng vậy đâu."
Nghĩ cũng phải, Cố Quân Xuyên đến trường tư thục làm tiên sinh, cả nhà hưng sư động chúng tiễn y, cứ như đang khoe khoang với người khác vậy.
Triệu Xuân Mai gật đầu: "Sáng sớm trời lạnh, mẹ sẽ ở nhà nghỉ ngơi, bảo Tiểu Liễu và Bảo muội đi cùng con đi, hai đứa nó mong chờ mấy ngày rồi đó."
Sáng sớm hôm nay gà còn chưa gáy tiếng thứ hai, Thẩm Liễu đã dậy.
Cậu đã nhớ thương chiếc áo bông mới cả ngày trời, đêm hôm qua còn mơ thấy, rốt cuộc sáng sớm nay cũng đã được mặc, còn có giày bông nhỏ mới làm, vừa ấm áp vừa thoải mái, cậu sửa soạn gọn gàng sạch sẽ chính là vì để đưa Cố Quân Xuyên đến trường tư thục.
Cố Tri Hi vội gật đầu: "Muội xách rương, ôm ấm đồng cho huynh, để huynh không bị mỏi tay."
"Con ôm ấm đồng rồi, ca của con lấy gì sưởi ấm." Triệu Xuân Mai cười nói, "Được rồi, mau gọi nhóc Hổ đi đi, chờ lát nữa sẽ lỡ xe bò đó."
Mọi người đồng thanh đáp lại, đẩy cửa đi ra ngoài.
Mới giờ Mão (5h-7h), sắc trời còn phủ một lớp xanh nhạt, nắng sớm ban mai vừa hé, ánh trăng trên trời xa vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Không bao lâu sau, cửa lớn Trịnh gia cách vách cũng mở, thím Cát và Trịnh Hổ cùng đi ra ngoài.
Hôm nay Trịnh Hổ ăn mặc gọn gàng, trên đầu đội một chiếc mũ lông chắn gió, quần áo do thím đặc biệt chọn lựa, ngoại trừ phần mông ra thì chẳng còn chỗ vá nào.
Nhóc chào từng người, rồi khom lưng, cung kính nói với Cố Quân Xuyên: "Chào tiên sinh ạ."
Cách đây không lâu nhóc bị đánh vì khoe khoang Xuyên ca là tiên sinh của nhóc, mà nay vậy mà Xuyên ca đã thật sự trở thành tiên sinh của nhóc, cứ như đang nằm mơ.
Cố Quân Xuyên gật đầu, chậm rãi nói: "Chào Hổ Tử."
Sáng sớm mùa đông, cái lạnh vào ban đêm vẫn chưa tan hết, phố hẻm im lìm hệt như bị đóng băng, gió lạnh thổi qua, tiếng gà chó thưa thớt.
Ánh mặt trời mới mọc không thể thổi tan màn sương buổi sáng, đường đất trông gồ ghề lồi lõm (*), có hơi lầy lội.
(*)
Lúc mọi người đến, xe bò của tiệm lương thực đã chất đầy gạo và mì, Khâu Tử đang ngồi trên thùng xe ăn khoai tây lạnh.
Từ trước đến nay sáng sớm mùa đông luôn khắc nghiệt, mặc dù trong chăn không ấm áp lắm, nhưng bên ngoài lạnh hơn.
Khoai tây chỉ đơn giản luộc qua nước, không được bao lâu đã nguội lạnh, cứng ngắc chẳng có chút hơi nóng nào, nhưng vì để no bụng, hắn nhăn chặt mày, nuốt vội vài miếng rồi đi về phía những người đang bước tới: "Tới rồi."
Hàn huyên mấy câu, thím Cát bế Trịnh Hổ lên xe, Thẩm Liễu đỡ Cố Quân Xuyên ngồi lên thùng xe.
Thời gian đi đường không ngắn, thùng xe cũng không có gì che chắn, khiến người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Thẩm Liễu cất kỹ cây gậy, nhét ấm đồng vào lòng Cố Quân Xuyên, lúc sửa sang lại vạt áo cho y, không nhịn được nói: "Trên đường gió lạnh, đáng ra phải đắp thêm cái chăn cho huynh, nếu không chân sẽ đau, thế mà ta lại không nghĩ đến chuyện này!"
Cậu giận dỗi tự mắng bản thân, nhưng bàn tay to lại nắm lấy tay cậu, nam nhân dịu dàng nói: "Tướng công của em là một hán tử, không sợ lạnh."
Thẩm Liễu phồng má: "Tan học về sớm một chút, chúng ta… chờ huynh ăn cơm."
Lải nhải thêm một lúc, Cố Quân Xuyên đáp lại từng lời, mãi đến khi con bò già đằng trước rống "mu mu" hai tiếng, khịt mũi, Thẩm Liễu lúc này mới ngừng lại: "Ôi trời ta không nói nữa đâu, chắc huynh nghe đến phiền rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!