Cố Quân Xuyên không nói, Triệu Xuân Mai không chắc lắm về ý định của y, dịu giọng nói: "Đương nhiên nhà họ Tô tốt, nhưng bọn họ coi thường Cố gia ta, cho dù tìm tới cửa để đổi lại, thì chúng ta cũng phải chịu chỉ trích, mới bắt đầu đã khó khăn như vậy, sau này sẽ rắc rối hơn."
"Mẹ và Bảo muội đều không phải người chê nghèo yêu giàu, mặc kệ là con cái nhà ai, chỉ cần đối xử tốt với con là được, ta thấy tiểu ca nhi này rất nghe lời con, sau này có thể nói chuyện với nhau, ngày tháng mới tốt lên được…"
Sau một lúc lâu, Cố Quân Xuyên cũng mở miệng, bản thân cũng chẳng phát hiện mình đã cong nhẹ khóe môi: "Con cảm thấy cậu ta khá tốt, ngoan ngoãn nghe lời."
Triệu Xuân Mai có hơi ngạc nhiên, bà vội nói: "Nếu con cảm thấy ổn, thì mẹ cũng đồng ý, đứa bé này trông rất thành thật, mẹ nhìn cũng thấy vui, chỉ là Tô gia lại làm chuyện vô sỉ, bẩn thỉu như vậy, lòng ta nghẹn lửa giận, không thể cứ bỏ qua như vậy được."
Cố Quân Xuyên gật nhẹ đầu: "Hai nhà nói chuyện rõ ràng cũng tốt, sau này… đỡ phải xảy ra tranh chấp."Sau núi của trấn Bạch Vân là một mảnh rừng cây vô cùng rậm rạp, cây cổ thụ cao chót vót, tán cây xếp tầng như biển mây, mấy chú chim đủ màu sắc đứng trên đầu nhánh cây dang rộng đôi cánh, hót líu lo.
Thời tiết này đúng vào lúc trái cây phát triển tốt, vừa to vừa ngọt, có không ít gia đình vác theo sọt nhỏ, vào núi hái ăn.
Lúc Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đến bên cạnh cánh rừng, có vài người phụ nữ kết bạn với nhau xách theo rổ nhỏ quay trở về, chào hỏi từ đằng xa: "Ôi, tiểu muội Cố gia, vị này là ai thế?"
Đều là người dân cùng làng, lúc Cố Quân Xuyên thành thân họ cũng có mặt, hỏi vậy là vì muốn Cố Tri Hi giới thiệu.
Thẩm Liễu sợ người lạ, từ lúc bắt đầu theo Cố Tri Hi ra ngoài, trong lòng cậu vẫn luôn bồn chồn lo lắng, hôm qua Cố Quân Xuyên còn nói muốn cùng cậu đến Tô gia, nếu y muốn từ hôn, sao còn để cậu ra ngoài chứ.
Lúc này gặp mấy người thím quen biết, cậu cũng không biết nói sao.
Nhưng thật ra Cố Tri Hi lại rất thoải mái thẳng thắn: "Đây là phu lang ca của con mới cưới về nhà, ca phu của con."
Mấy thím cười rộ lên: "Mới cưới về nhà cũng không để người ta nghỉ ngơi một chút mà đã dắt ra đây rồi à?"
"Hái trái cây xong là về ngay, không mệt đâu ạ." Cố Tri Hi thấy Thẩm Liễu trốn sau lưng nàng không ra, rõ ràng cao hơn nàng nửa cái đầu, nhưng lại dễ thẹn thùng, nàng bèn kéo người ra phía trước, giới thiệu cho cậu, "Đây là thím Thu, nhà bà ấy cách nhà ta hai con phố, cánh đồng cải dầu chúng ta mới vừa đi ngang qua là của nhà bà ấy."
"Đây là tẩu tẩu Vương gia, thêu thùa rất giỏi, đến lúc huynh sinh con, cứ tìm tẩu tẩu thêu giúp một con hổ con."
"Người này là thím Vân, trong nhà b*n n**c sốt, lần tới nương muốn mua nước tương, hai chúng ta cùng đi nhé?"
Cái miệng nhỏ của nàng huyên thiên không ngừng, Thẩm Liễu cũng ở bên cạnh gọi từng người một.
Nhóm thím cười đáp lại, rồi tinh tế đánh giá cậu: "Sao ca nhi này gầy thế? Khí sắc cũng không tốt."
Lời này Thẩm Liễu đáp được, trước đây Tô Thanh Lam bị cấm túc, Tô gia nói với bên ngoài là hắn bị bệnh, cậu mím môi nói: "Lúc trước ngã bệnh, nên bây giờ mới sụt cân."
"Vậy sau này phải chăm sóc cẩn thận nhé." Nhóm phụ nữ lấy ra quả to và đỏ nhất trong sọt nhét vào tay Thẩm Liễu, "Ra ngoài không mang thứ gì tốt, con ăn trái cây cho ngọt miệng."
Thẩm Liễu còn chưa vào rừng, trong lòng đã ôm một đống trái cây, mặt cậu nóng lên, trong lòng càng nóng hơn: "Cảm ơn thím."
"Cảm ơn cái gì chứ, chừng nào rảnh, tới nhà thím ăn cơm."
Nhóm phụ nữ còn phải chạy về làm việc, nói mấy câu xong thì rời đi.
Thẩm Liễu bỏ trái cây vào sọt nhỏ, đeo lên vai, trên mặt đỏ bừng, cậu nghĩ, thị trấn này cũng rất tốt, nhóm thím tốt, người Cố gia tốt, Cố Quân Xuyên… cũng tốt.
Hai người tiếp tục đi vào rừng, vì là chân núi, nên càng vào trong địa thế càng cao, rễ cây cổ thụ đan xen nhau, gió thổi tới, mang theo mùi bùn đất nồng nặc.
Chờ đến khi nhìn thấy cây ăn quả rậm rạp thì cũng đã đến giữa sườn núi. Trên núi gió lớn, thổi qua cành cây làm vang lên tiếng xào xạc, ngay cả quả trên cây cũng lung lay theo.
Thẩm Liễu gỡ sọt xuống, lấy sào tre ra, tháo miếng vải bố trắng dày bọc phía trên, để lộ ra lưỡi hái cong bên trong.
Tuy lưỡi hái này đã được mài bén, nhưng cũng không sắc lắm, cũng không biết là đã lâu không mài, hay là sợ tiểu cô nương bị thương khi chạm vào.
Khi còn nhỏ Thẩm Liễu cũng từng đi hái trái cây cùng đám trẻ con trong thôn, nhưng chỉ dùng một cây gậy trúc dài, cách làm này vẫn là lần đầu thấy.
Cố Tri Hi thấy cậu bối rối, bèn giải thích: "Đây là ca làm cho, huynh ấy nói như vậy sẽ tiện hơn."
Thẩm Liễu gật gật đầu: "Đúng là rất tiện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!