"Cái này… cho con ạ?" Thẩm Liễu ngơ ngác nhận lấy áo bông, áo khoác mới làm, bề mặt vải thô màu xanh xám, ít sờn còn chống bám bẩn, lớp lót bên trong được may bằng vải mịn, sờ lên vô cùng mềm mại.
Mấy ngày nay thời tiết dần trở lạnh, Cố Tri Hi sợ lạnh, sáng sớm Triệu Xuân Mai đã phơi nắng chiếc áo bông dài của nàng, sau khi vỗ cho mềm thì cất vào phòng nàng, còn Thẩm Liễu thì không có của hồi môn.
Quần áo của cậu vốn do Triệu Xuân Mai chuẩn bị sau khi được gả vào, trời lạnh rồi cũng ngại đề cập đến, chỉ mặc áo mùa hè ở bên trong, bên ngoài thì mặc một chiếc áo dài tay, không dám nói một lời.
Nếu thật sự lạnh đến mức không chịu nổi thì dậm chân một cái, xoa xoa tay, hoặc là vào nhà bếp sưởi một lúc, dù sao thì đã như vậy nhiều năm rồi, hiện tại cậu còn khỏe hơn hồi trước, nên chắc có thể chịu đựng được.
Cậu biết bông mắc, không dám nghĩ đến chuyện may một chiếc áo khoác.
Ở thôn bọn họ trước kia, chỉ có phú hộ mới mặc áo bông, gia đình nghèo khổ đều sẽ nhét bông lau vào quần áo, bông lau khó có thể giữ ấm, gió thổi qua một cái là bay. Ngay cả một chiếc quần bông vá chằng vá đụp còn truyền qua ba đời, cậu có thể có một cái áo dài tay để mặc là đã mãn nguyện lắm rồi.
Nhưng bây giờ, thế mà mẹ lại làm áo bông cho cậu, quần dài áo dài, trên vạt áo còn thêu bông hoa nhỏ.
Thẩm Liễu vốn đã mau nước mắt, vừa rồi thấy Cố Quân Xuyên cảm động, đã không nhịn được muốn khóc, mà giờ đến lượt mình, càng không thể kìm được nước mắt.
Triệu Xuân Mai vội bước đến, nhẹ giọng dỗ cậu: "Ôi trời bé cưng của mẹ sao thế này?"
"Cái này tốn tiền lắm." Thẩm Liễu duỗi tay lau nước mắt, nghẹn ngào, "Người trong nhà còn chưa làm mà đã làm cho con rồi."
"Đó là vì cả nhà có hết rồi, hơn nữa cái áo này có thể mặc được mấy năm lận." Triệu Xuân Mai kéo tay áo trong lòng Thẩm Liễu ra, nhẹ giọng nói, "Xuyên Nhi nói vóc dáng con cao, mẹ bèn làm dài một chút, cuộn lên rồi khâu lại, chờ khi con cao thêm chút nữa, trực tiếp tháo ra là được."
Nghe vậy, Thẩm Liễu nhìn sang Cố Quân Xuyên, cậu cũng chưa nhận ra vóc dáng bản thân cao hơn.
Thấy thế, nam nhân duỗi tay nhéo nhẹ gáy tiểu ca nhi, cười nói: "Sắp đến lỗ tai của ta rồi."
Lúc mới gả vào, Thẩm Liễu nhát gan, khi đi cùng Cố Quân Xuyên thường xuyên lén nhìn y, nam nhân cao hơn cậu một cái đầu.
Nhưng sau này, hai người càng ngày càng thân thiết, lúc đi cùng nhau Cố Quân Xuyên đều nắm chặt tay cậu, dần dần cậu không còn nhìn lén y nữa, thế nên không phát hiện ra, bản thân đã sắp cao đến tai y rồi.
Thẩm Liễu duỗi tay nhẹ nhàng sờ lên quần áo trong lòng, mẹ may rất đẹp, phần may dư ra khoảng nửa ngón tay ở ống tay áo và ống quần đều được mẹ nhét vào bên trong, ép dẹp lép, không nhìn kỹ sẽ không phát hiện.
Thẩm Liễu hít hít mũi: "Cảm ơn mẹ."
"Áo khoác là do Xuyên Nhi chuẩn bị, tiền cũng là nó đưa." Triệu Xuân Mai cong mắt, "Nếu con muốn cảm ơn, vậy thì cảm ơn nó đi."
Thẩm Liễu nhìn sang Cố Quân Xuyên, nam nhân vươn cánh tay dài ôm chặt cậu, cụp mắt nhìn cậu: "Trời trở lạnh nhanh quá, đáng lẽ nên làm cho em sớm hơn một chút."
Tiểu ca nhi hơi nghiêng người, tựa trán vào bả vai Cố Quân Xuyên, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn tướng công."
Cố Tri Hi bên cạnh cong mi, ý cười tràn ra từ đáy mắt.
Nhìn mấy đứa con, trong lòng Triệu Xuân Mai vui vẻ, bà mở miệng: "Mẹ còn làm giày bông nữa, đến lấy đi."
Vừa vào đông, chỗ bị lạnh trước tiên là chân, chỉ cần chân ấm áp, bụng sẽ không bị lạnh.
Mấy ngày trước đây Triệu Xuân Mai tranh thủ thời tiết đẹp dán đế giày, mấy ngày này vội vàng may chăn và quần áo, nên giày bông phải mất một thời gian mới làm xong.
Mỗi người một đôi giày bông, đế dày, mũi giày tròn, sờ trong tay vô cùng ấm áp, giày của Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu đều là giày đen bình thường, đôi của Cố Tri Hi thì dùng vải đỏ xinh đẹp.
Triệu Xuân Mai nhìn về phía Thẩm Liễu, dịu giọng nói: "Trước đây con mua cho mẹ hai sấp vải, mẹ nghĩ bản thân mặc cũng không hết, bèn làm một đôi cho Bảo muội, không có nói trước với con."
"Mẹ nói gì vậy chứ! Vải đã cho mẹ rồi, người cứ việc làm theo ý mình." Thẩm Liễu ôm áo khoác và giày bông, cười tủm tỉm nhìn sang Cố Tri Hi, "Màu sắc và hoa văn rất hợp với Bảo muội, đẹp lắm."
Giày bông nhỏ màu đỏ dung nham, đường may kỹ càng, Cố Tri Hi duỗi tay sờ, nhíu mày: "Vậy không phải mẹ không có sao?"
"Mẹ có chứ, mấy đứa mua hai sấp vải cho mẹ lận mà." Triệu Xuân Mai đưa đôi của mình cho nàng xem, giày bông màu chàm in hoa, rắn chắc vô cùng.
Cố Tri Hi cười rộ lên: "Vậy là mùa đông này, chúng ta đều có giày bông mới để mang."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!