Cố Quân Xuyên ngẩn ra, y chưa từng nhắc chuyện này với ai, Thẩm Liễu càng không, sao có thể truyền tới tai Chu Nho Phương được.
"Là Phương Thuấn Cử tự mình nói." Biết Cố Quân Xuyên thắc mắc, Chu Nho Phương cười nói, "Con người hắn… Tuy tự cho là thanh cao, nhưng cũng biết rõ ràng đúng sai. Tự đến hiệu sách của ta xin lỗi, trà cũng không uống một ngụm đã vội vàng đi mất. Hôm đó Sùng Nguyên cũng có mặt, nên đã nói mấy câu."
Nói đến việc này, Chu Nho Phương vô cùng cảm thán, ông ta đã gặp Thẩm Liễu một lần, lúc ấy chỉ cảm thấy tiểu ca nhi này trầm mặc ít nói, cực kỳ nhút nhát, thật sự không xứng với Cố Quân Xuyên.
Nhưng sau khi nghe Phương Thuấn Cử nói tiểu ca nhi này đứng ra bảo vệ Cố Quân Xuyên, ông ta có chút kính nể.
Mặt mày Cố Quân Xuyên mang theo ý cười, y khiêm tốn nói: "Phu lang của ta nói lung tung, khiến ngài chê cười rồi."
"Sao lại thế được." Quý Sùng Nguyên vỗ bả vai y, "Lệnh chính (*) không lấy thân phận định tôn ti, tính cách trong sáng, huynh đài có phúc."
(*)
Cố Quân Xuyên cười không nói, y có phúc.
Thẩm Liễu chính là phúc của y.Công việc dạy học đã được quyết định, sau Lập đông Cố Quân Xuyên sẽ đến đó giảng dạy.
Nhưng làm tiên sinh sẽ bận rộn hẳn lên, đi sớm về trễ không nói, còn phải phê công khóa, không thể dành ra thời gian dạy Trịnh Hổ viết chữ, thế nên, Cố Quân Xuyên đặc biệt chờ Trịnh Tùng Thạch tan tầm về nhà, mới đến nhà họ Trịnh.
Lúc ấy Trịnh Tùng Thạch mới vào sân, vừa mới thay quần áo đi làm công ra, ông ấy về muộn, đã qua giờ cơm chiều, may mà người trong nhà lúc nào cũng sẽ để dành riêng phần cơm cho ông, ông định đến nhà bếp hâm cơm nóng ăn.
Gió bên ngoài lạnh, sau khi hỏi ý kiến vợ, ông mời Cố Quân Xuyên vào phòng.
Trong phòng thắp một ngọn đèn, ngọn lửa cháy trên bấc đèn, có hơi tối.
Trịnh Hổ vẫn chưa ngủ, nằm trên giường gói giấy, thấy Cố Quân Xuyên đi vào, không làm ầm ĩ nữa, ngồi thẳng người dậy.
Thím Cát đang ngồi thêu thùa trên ghế dựa, thấy y vào, đầu ngón tay thô như củ hành của bà thoáng dừng lại, cắm kim vào cuộn chỉ.
Cố Quân Xuyên giải thích lý do đến đây, thím Cát nghe xong thì vui mừng hơn cả Cố Quân Xuyên, bà liên tục nói: "Làm tiên sinh dạy học tốt lắm, tốt hơn nhiều so với việc suốt ngày ở nhà buồn chán."
Bà là người cởi mở, biết Cố Quân Xuyên đặc biệt đến đây nhất định là vì muốn nói chuyện của Trịnh Hổ, bà liếc mắt nhìn vào trong giường, nhỏ giọng nói: "Trước đây con chịu gọi Hổ Tử sang viết chữ, nhà ta vô cùng biết ơn, giờ đã học đủ nhiều rồi, Hổ Tử cũng chỉ khó chịu mấy ngày rồi thôi, con đừng thấy khó xử."
Cố Quân Xuyên biết thím và chú Trịnh là người tốt, nên giải thích: "Con đã dạy Trịnh Hổ lâu vậy rồi, nó được khai sáng sớm, có thiên phú, nếu chịu khó học hành, chắc chắn sẽ có thành tựu."
"Con đã thương lượng với quản sự của trường tư thục rồi, họ đồng ý cho con dẫn theo Trịnh Hổ, không cần nộp học phí, chỉ cần tự lo bút mực. Hôm nay con đến đây… là muốn hỏi ý kiến hai người một chút."
Nghe thế, trong phòng yên lặng, nhóc Hổ trên giường vẫn luôn không nói gì bỗng thò đầu ra, nhóc nhếch miệng vui mừng nói: "Đệ có thể đến trường tư thục với Xuyên ca sao?"
Thím Cát nhìn sang Trịnh Tùng Thạch, rồi nhìn Cố Quân Xuyên, khóe môi bà run rẩy: "Xuyên Tử, chuyện này thím phải cảm ơn con."
……
Chuẩn bị mấy ngày cũng gần như hoàn thiện, Cố Quân Xuyên cũng đã thỏa thuận với cửa hàng lương thực về tiền đi lại một tháng, vốn định dựa theo giá bình thường tính tới, nhưng La Tứ gia vừa nghe xong thì thẳng thừng xua tay: "Phố hẻm này của chúng ta vất vả lắm mới có một tiên sinh, nên không thu tiền."
Cố Quân Xuyên nhận lấy chén rượu nóng ông đưa, uống một chén nhỏ: "Đúng là ngài đã nhìn con lớn lên, nhưng chuyện này là chuyện của riêng con, nếu ngài không thu tiền, lần tới con sẽ không dám làm phiền ngài nữa."
Hai người giằng co một lúc lâu, cuối cùng chỉ thu một nửa là ba mươi văn tiền, Trịnh Hổ là một đứa nhỏ, càng không lấy một đồng.
Sau khi Triệu Xuân Mai biết chuyện này, bèn bảo Cố Tri Hi mang một sọt rau mới thu hoạch sang tặng.
Khi ra cửa, đúng lúc gặp thím Cát vừa về đến nhà, thím nhìn sọt rau xanh mướt, vội gọi lại.
Bà vội vàng quay vào nhà, lấy ra mười mấy quả trứng đã dành dụm được cho vào rổ, rồi đưa cho Cố Tri Hi.Thời tiết càng ngày càng lạnh, chỉ còn hai ngày nữa sẽ đến Lập đông.
Chăn hồi môn của Thôi gia đã làm được một nửa, dựa theo tiến độ này, chắc có thể hoàn thành sớm hơn thời gian đã định khoảng nửa tháng.
Cả nhà đều vui mừng vì Cố Quân Xuyên sắp đi làm tiên sinh, trước mắt việc trong tay không bận lắm, Triệu Xuân Mai định làm một bộ quần áo mới cho y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!